Thái thị bất an, Tống Vân Chiêu lập tức tỉnh táo lại. Nàng lo Tống Cẩm Huyên bên cạnh nhìn ra sơ hở, bèn gắng đè nén sự phấn khích, nghiêm mặt như khúc gỗ, ánh mắt hướng ra cửa.
Tưởng thị quả nhiên không phụ lòng mong đợi của nàng, vừa vào phòng đã lập tức nói thẳng với Tống Tam phu nhân: "Nghe nói Tam đệ muội* muốn lên kinh, vừa khéo ta cũng đang tính dẫn bọn nhỏ về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ. Hay là chúng ta đi cùng nhau cho tiện?"
(Tam đệ muội: vợ của em trai thứ ba)
Giờ khắc này, Tống Vân Chiêu có thể cảm nhận rõ ràng ngọn lửa giận dữ trong lòng Thái thị, nhưng bà ta không thể phát tác ra ngoài. Thái thị càng không vui, nàng lại càng vui.
Có một người mẹ như vậy, không biết là phúc hay là hoạ.
"Sao Đại tẩu đột nhiên lại muốn hồi kinh thăm người thân vậy? Trước giờ chưa từng nghe tẩu nhắc qua mà." Thái thị cố nén giận, thong thả mở lời.
Tưởng thị vẫn cười ha hả: "Mấy năm nay không có cơ hội trở về, cha mẹ ta cũng nhớ lũ nhỏ. Vừa nghe Tam đệ muội muốn lên kinh, ta liền nghĩ hay là cùng nhau đi cho vui."
Thái thị tất nhiên chẳng tin lấy một chữ. Xưa nay Tưởng thị giảo hoạt như hồ ly, chỉ cần ngửi được chút gió, nhất định sẽ không bỏ lỡ thời cơ. Nhưng bà ta lại là chị dâu, mà lý do lại là về nhà thăm cha mẹ, Thái thị muốn từ chối cũng khó, trừ phi không lên kinh nữa, nhưng điều này lại không thể.
Ánh mắt Tưởng thị lơ đãng đảo qua khuôn mặt tú lệ của Tống Vân Chiêu, cô bé kia nhìn bề ngoài trông ngốc nghếch thật thà, nhưng lại lén báo tin cho mình. Đã nhận ân huệ, dĩ nhiên phải hoàn trả.
Rõ ràng Thái thị không muốn đưa Vân Chiêu lên kinh, mà Vân Chiêu lại muốn đi. Nếu đã vậy, thì bà sẽ giúp nàng một phen.
"Tam đệ muội à," Tưởng thị tiếp lời: "Nhà chúng ta con cháu đông đúc, lần này lên kinh, phải dẫn theo nhiều con cháu, dọc đường đi cũng phải chăm lo chu toàn. Ta nghĩ các nữ hài đều được nuôi lớn trong nhung lụa, nên hộ vệ cũng phải tăng thêm một đội, muội thấy thế nào?"
Thái thị kinh ngạc ngẩng lên: "Đại tẩu, ý tẩu là muốn mang hết mấy đứa nhỏ theo sao?"
"Khó khăn lắm mới có dịp lên kinh, bọn nhỏ cũng lớn rồi, nên đưa đi gặp trưởng bối. Huống chi, lần này Tam đệ lên kinh nhậm chức ở Thái Bộc Tự, muội muội cũng nên sớm đưa con cái theo đến định cư, tránh việc phải lui tới nhiều lần mệt mỏi."
Lời này nói rất khéo, khiến Thái thị càng khó xử. Bà ta cười gượng, gắng giữ nét mặt hòa nhã: "Đại tẩu nói cũng có lý, chỉ là việc này ta còn phải thương lượng với lão gia, không thể tự tiện quyết định."
Thái thị lôi Tam gia ra làm lá chắn.