Chương 18.1: Thật Sự Quá Hợp Ý Nàng

Chờ mở hết các hộp gấm ra, Tống Vân Chiêu cùng Lạc mụ mụ đều sửng sốt.

Thiến Thảo lanh mồm lanh miệng thốt lên: “Cô nương, mấy bộ trang sức này trông như là chia cho mấy vị cô nương khác?”

Đây là ba bộ trang sức, Thiến Thảo nói không sai, hẳn là phụ thân mang từ bên ngoài về, định chia cho ba người con gái, mỗi người một bộ. Không ngờ giờ đây lại đều đưa hết đến chỗ nàng.

Tống Vân Chiêu khẽ cong môi cười: “Mau cất vào đi.”

Hàng Hương lập tức mang rương đến, khẽ đẩy Thiến Thảo đang còn ngẩn người. Hai người liền cùng nhau thu dọn, đem cất vào chỗ ít ai để ý.

Lạc mụ mụ có chút lo lắng, nhìn nàng hỏi: “Cô nương, có nên đến chỗ lão gia một chuyến không?”

Tống Vân Chiêu lắc đầu: “Không cần.”

“Nhưng nếu chờ lão gia hết giận rồi lại nhớ đến chuyện này, liệu có trách cô nương không?”

“Phụ thân làm việc luôn có chừng mực. Nếu đã đưa đến tay ta, tất nhiên là có ý cho ta.” Tống Vân Chiêu mỉm cười, ánh mắt bình thản nhìn Lạc mụ mụ: “Mụ mụ không cần lo lắng.”

Lúc này Lạc mụ mụ mới nhẹ nhàng thở ra, gật đầu: “Cô nương đã có chủ ý thì tốt rồi.”

Tống Vân Chiêu thầm nghĩ, hẳn là phụ thân giận chuyện Tống Thanh Hạm đâm bị thóc chọc bị gạo, nên lần này mới đem toàn bộ đồ đưa sang cho nàng, coi như cho Tống Thanh Hạm một bài học.

Chỉ là không ngờ Tống Cẩm Huyên cũng bị vạ lây, chuyện này nàng không đoán được. Có lẽ Xa di nương đã viết gì đó khiến phụ thân tức giận chăng?

Đôi mắt khẽ chuyển, Tống Vân Chiêu nói với Lạc mụ mụ: “Mụ mụ, tìm một tiểu nha đầu lanh lợi đi đến Tây viện một chuyến.”

Lạc mụ mụ vội vàng gật đầu: “Cô nương yên tâm, ta đi ngay.”

Tống Vân Chiêu lại nằm xuống giường nghỉ ngơi, chưa được bao lâu thì Tống Diệp Hi đến, nàng đành phải ngồi dậy tiếp đón.

“Chiêu muội muội, hôm nay đỡ hơn chút nào chưa?”

Tống Vân Chiêu nửa ngồi dậy, tựa vào gối mềm nhìn Tống Diệp Hi: “Cũng khá hơn một chút rồi, đa tạ Hi tỷ tỷ quan tâm.”

Tống Diệp Hi thấy sắc mặt nàng còn trắng hơn hôm qua, lo lắng nói: “Sao sắc mặt vẫn nhợt nhạt như vậy? Có phải lang trung kê thuốc không hiệu quả không? Hay là ta bảo mẫu thân đổi người khác đến xem nhé?”

Tam thúc đã về, Tống Diệp Hi tất nhiên không muốn để người khác nói đại phòng không chăm lo chu đáo cho Tống Vân Chiêu.

“Phương thuốc rất có hiệu quả, hôm nay ta đã đỡ đau đầu nhiều rồi. Hi tỷ tỷ không cần lo, chỉ là đột ngột gặp phụ thân nên…”

Tống Diệp Hi cười cười, thở dài: “Muội chịu nhiều uất ức rồi, giờ Tam thúc đã về, nương của ta cũng đã đến Tây viện, lần này nhất định sẽ đòi lại công bằng cho muội.”

“Sao có thể để Đại bá mẫu vì ta mà lao tâm khổ tứ như vậy?” Tống Vân Chiêu ra vẻ áy náy.

Tống Diệp Hi liền cười: “Nương của ta thật sự thương muội, trước khi đi còn dặn ta đến bầu bạn trò chuyện với muội.”

Tống Vân Chiêu nghĩ bụng, Đại phu nhân thương nàng một phần, thì chín phần là đang muốn nhân cơ hội này dọn đường cho Tống Diệp Hi.

Nhưng nàng đang được đại phòng bảo hộ, tất nhiên cũng nên để họ mượn danh nàng tranh thủ chút lợi ích.