Nhìn nữ nhi ngoan ngoãn, gương mặt gầy gò chỉ còn đôi mắt to mở lớn, lòng ông đau xót không thôi. Chỉ vài ngày không gặp, con gái ngoan đã thành ra như vậy.
“Con nghỉ ngơi đi, ngày mai cha lại đến thăm.”
“Cha mới hồi kinh, chắc chắn còn nhiều việc phải lo. Chuyện của con không quan trọng bằng việc của cha.” Tống Vân Chiêu cười rạng rỡ.
Tống Tam gia càng thấy khó chịu, dặn dò người dưới phải hầu hạ cẩn thận rồi rời đi.
Người vừa rời đi, Tống Vân Chiêu liền thở phào, nàng nhìn về phía Lạc mụ mụ và mấy người khác: “Hàng Hương, Thiến Thảo, mau đỡ mụ mụ dậy. Hôm nay các ngươi thật sự quá to gan, đâu cần liều như thế.”
Lạc mụ mụ đỡ hai nha hoàn dậy, thở dài: “Đều tại lão nô vô dụng, không bảo vệ được cô nương, mới để cô nương chịu uất ức.”
Tống Vân Chiêu mỉm cười: “Mụ mụ nhìn ta lớn lên, không có người chăm sóc tỉ mỉ như bà, sao ta có thể khỏe mạnh đến vậy? Ân tình này ta đều nhớ rõ.”
Tương lai xuất giá, nàng nhất định phải mang theo Lạc mụ mụ, Thiến Thảo và Hàng Hương, phải an bài cho các nàng thật tốt, không phụ bao năm tình nghĩa.
“Ai da, cô nương, người không nên nói thế, đây là việc nô tỳ nên làm mà.” Lạc mụ mụ mừng rỡ, cô nương nhà bà thật là người tốt hiếm có.
Hàng Hương mang khăn ấm lại gần: “Cô nương, để nô tỳ lau mặt cho người.”
Tống Vân Chiêu lắc đầu: “Không vội.”
Thiến Thảo vừa thu dọn xong, cười nói: “Ngươi thật hồ đồ, lát nữa kiểu gì cũng có người đến.”
Hàng Hương vỗ trán: “Phải rồi!” Nàng ta lập tức cầm khăn lui ra.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã có tiểu nha hoàn đến gõ cửa. Lạc mụ mụ đi ra, Hàng Hương theo sau rồi nhanh chóng quay lại: “Cô nương, lão gia cho người mang đến một rương lớn, nói là đồ cho cô nương.”
Tống Vân Chiêu chưa kịp nói gì, Lạc mụ mụ đã cho hai bà tử khiêng cái rương vào phòng. Thiến Thảo vội thưởng tiền, Hàng Hương cũng mở rương ra.
Tống Vân Chiêu đứng dậy bước tới, cầm lấy một hộp nhỏ, mở ra thấy một đôi khuyên tai trân châu. Tuy không lớn nhưng nước trân châu rất đẹp.
Nàng lại mở một chiếc hộp dài, bên trong là một cặp búp bê cát tường. Nàng sững người, có lần nàng vô tình nhắc đến với cha, không ngờ ông còn nhớ và thật sự mua về.
Thứ này không đắt, nhưng là một trong những lần hiếm hoi nàng cảm nhận được tình thân trong thế giới này.
Tâm trạng lập tức tốt lên. Nếu cha không thể giúp nàng thoát khỏi Thái thị, thì xem như vì cặp búp bê này, nàng có thể tạm tha thứ.
Dù sao nàng cũng đã quen đấu trí với Thái thị. Huống hồ, nàng cũng chẳng cần phải xem sắc mặt bà ta thêm bao lâu nữa.
Bên trên đều là những món đồ nhỏ, trông như được thu nhặt dọc đường. Nhưng tầng đáy chiếc rương mới thật khiến nàng ngạc nhiên, đó là một loạt hộp gấm tinh xảo, trên mặt có ấn ký quen thuộc khiến tim Tống Vân Chiêu khựng lại.
“Cô nương!” Thiến Thảo chỉ vào hộp gấm: “Là ấn ký của Trường Thịnh!”
Tống Vân Chiêu nhìn hơn mười hộp gấm lớn nhỏ, Trường Thịnh là hiệu châu báu nổi danh nhất, cũng đắt giá nhất Nam Vũ.
Đời này nàng chưa từng xa hoa đến vậy. Lần này không uổng công làm ầm một trận, chỉ riêng những thứ này cũng đủ “hồi vốn”.
Tống Thanh Hạm hẳn là tức đến nổ phổi rồi!