Chương 17.1: Đã Xảy Ra Chuyện Gì

Lúc này Tống Vân Chiêu hoàn toàn không cần phải diễn, nàng thật sự bị dọa đến ngây người: “Cha?”

Tống Tam gia ngồi trên ghế cạnh mép giường, cẩn thận hỏi han bệnh tình của Vân Chiêu. Lạc mụ mụ, Hàng Hương và Thiến Thảo lần lượt trả lời từng câu một.

Lạc mụ mụ vốn là người lanh lợi, bà chăm sóc tiểu thư từ nhỏ, tình cảm tất nhiên không giống người ngoài. Lúc này thấy Tam gia đến, bà nghiến răng một cái, lập tức quỳ xuống khóc nức nở: “Tam gia, ngài phải làm chủ cho cô nương! Hôm đó nếu cô nương không né nhanh, trên mặt e là đã để lại sẹo rồi!”

“Sẹo? Đã xảy ra chuyện gì? Mau nói rõ!” Tống Tam gia kinh hãi, còn có chuyện này?

Ông nhận được phong thư thứ hai từ Xa di nương, biết Vân Chiêu bị bệnh, trong thư không nói rõ chi tiết nhưng cũng nhắc đến có liên quan tới thê tử của ông. Ông biết phu nhân luôn có khúc mắc với tiểu nữ nhi, lo sợ nàng chịu oan ức nên dù định hai ngày nữa mới hồi kinh, cũng lập tức lên đường trở về trong đêm.

Thiến Thảo đã bất mãn từ lâu, lúc này cũng không màng gì nữa, khóc lóc kể: “Là một chén trà to như vậy, phu nhân giơ tay liền ném qua! Khi đó cô nương đang bệnh, sức lực không còn bao nhiêu, chỉ cần tránh chậm một chút… nô tỳ cũng không dám tưởng tượng. Nếu thật sự bị thương ở mặt, sau này cô nương biết sống sao?”

“Nô tỳ thân phận thấp kém, nhưng không dám nói dối. Lão gia, xin cho phép nô tỳ nói một câu mạo phạm, phu nhân một lòng chỉ nghĩ đến việc để Đại cô nương tham gia tuyển tú, sao có thể vì chuyện này mà hủy hoại dung mạo của Tam cô nương?” Hàng Hương nước mắt ròng ròng: “Hôm đó phu nhân đang nổi giận, Đại cô nương còn ở bên cạnh thêm dầu vào lửa. Rõ ràng biết cô nương đang bệnh, còn ép buộc phải đến Bá phủ, này không phải muốn mạng của cô nương sao? Cô nương không muốn đi, phu nhân lại giúp Đại cô nương ép buộc. Lão gia, cô nương thật sự sống không nổi nữa rồi, xin người làm chủ!”

Sắc mặt Tống Tam gia tái nhợt, hai tay siết chặt thành quyền, kìm chế cơn giận. Ông quay sang nhìn khuôn mặt trắng bệch của nữ nhi, im lặng không nói, rồi hít sâu một hơi, hạ giọng: “Vân Chiêu, con nghĩ sao?”

Tống Vân Chiêu biết phụ thân lần này là thật lòng hỏi, nhưng bên người nàng không ai kể đến việc nàng đã tranh cãi với Thái thị thế nào. Đợi đến lúc Thái thị cáo trạng, chuyện gì cũng có thể bị bóp méo.

Nàng nhẹ nhàng cúi đầu, làm ra vẻ cam chịu: “Nhiều năm qua, nữ nhi đã quen rồi, cũng không có gì oán trách. Ngày đó vì sợ bị hủy dung nên con có cãi lại vài câu, cũng là lỗi của con.”

Chỉ cần nàng vẫn còn phải sống dưới tay Thái thị thì uất ức vẫn còn đó.

Phụ thân thật sự không biết sao?

Biết chứ.

Nhưng là người đứng đầu gia tộc, ông có những toan tính riêng. Hơn nữa, xét theo quy củ, mẫu thân dạy dỗ nữ nhi là lẽ đương nhiên. Cho nên nàng không thể trực tiếp yêu cầu thoát ly khỏi sự quản thúc của Thái thị, chỉ có thể lấy yếu thế mà khiến ông áy náy.

Nàng càng yếu thế, phụ thân càng thương xót. Chờ đến khi Thái thị và Tống Thanh Hạm đến cáo trạng, nói nàng nói bậy, là có thể khiến ông nổi trận lôi đình, lập tức bắt nàng tiến cung cũng nên.

Lúc ấy, còn ai hỏi nàng muốn gì nữa?

Huống hồ bên cạnh còn có vị Đại bá mẫu như hổ rình mồi, chỉ cần bà ta nắm được thời cơ đạp thêm một cước, nhân lúc hỗn loạn mà bỏ đá xuống giếng, thì không chừng chính mình cũng sẽ rơi thẳng vào lòng bàn tay bà ta.

Vạn nhất nàng đánh giá sai tình thế, phụ thân lại không thể làm mất thể diện gia trưởng phong kiến, cũng không tiện khiến Thái thị mất mặt, thì nàng vẫn còn nước cờ sau để xoay chuyển.

Chỉ là… nàng không muốn đoạn tuyệt tình cha con. Vậy nên cứ để xem cha sẽ cho nàng công đạo thế nào.

Tống Tam gia vỗ nhẹ tay nữ nhi, dịu giọng nói: “Con cứ an tâm tịnh dưỡng ở chỗ Đại bá mẫu, cha có mang vài thứ cho con, lát nữa sẽ cho người đưa tới.”

Tống Vân Chiêu nở một nụ cười yếu ớt: “Cảm ơn cha.”