Chương 16.2: Cha Đã Tới Chậm

Mấy ngày tiếp theo, Tống Vân Chiêu tiếp tục dưỡng bệnh. Sau bữa sáng, Đại phu nhân tới thăm nàng rồi vội vã rời đi, sau đó nàng nghe tin bà dẫn Tống Diệp Hi về nhà mẹ đẻ.

Một lát sau, mấy thứ nữ bên đại phòng như Tống Lệ Dung, Tống Hồng Kiều, Tống Vân Mỹ cũng đến thăm, không mặn không nhạt hỏi han mấy câu rồi cũng rời đi.

Giữa Tống Vân Chiêu và họ thật sự chẳng có chuyện gì để nói. Tuy Đại phu nhân đối đãi với thứ nữ không tốt lắm, nhưng cũng không quá hà khắc. Nhìn tên gọi của các nàng là biết tương lai đều dùng để liên hôn. Hơn nữa mấy di nương bên đại phòng cũng bị Đại phu nhân quản chế chặt chẽ, ai nấy đều ngoan ngoãn nghe lời không dám làm càn.

Năm đó, mẹ của Tống Hồng Kiều xuất thân là ca kỹ, có khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt biết nói, khiến Đại bá phụ cực kỳ yêu thích.

Đại phu nhân vừa nhìn thấy liền biết là hồ ly tinh, lập tức tuyển một nữ tử xuất thân tú tài sa sút, có tài văn chương vào phủ làm thϊếp.

Một bên có sắc, một bên có tài, hai người tranh đấu cân sức, Đại phu nhân chẳng cần ra tay, chỉ cần đứng xem.

Đại lão gia vừa có mỹ nhân bầu bạn, vừa có tri âm tâm sự, liền càng thêm vừa lòng với chính thê, khiến địa vị của Đại phu nhân càng thêm vững chắc. Dù cho thϊếp thất nổi sóng gió, bà vẫn vững vàng không lung lay.

Đôi khi Tống Vân Chiêu ngẫm lại, Đại phu nhân như vậy mới là chính thê thành công nhất trong xã hội phong kiến, có hồi môn, có địa vị, có thủ đoạn để khống chế thϊếp thất, quản lý phu quân. Chỉ cần không động tâm, không vướng tình, chính là kẻ chiến thắng trong cuộc đời.

Đó cũng là con đường nàng hướng tới.



Sáng hôm sau, còn chưa ăn xong bữa sáng, Thiến Thảo đã chạy như bay vào, kích động hô lên: “Cô nương! Lão gia đã về phủ!”

Tống Vân Chiêu ngẩn người, nhanh vậy sao?

Xem ra bản lĩnh của Xa di nương cũng không vừa, tính thời gian thì phụ thân nàng hẳn là đã đi đường suốt đêm, thật đáng nể.

Tống Vân Chiêu không ăn cơm nữa, đầu tóc cũng vò cho rối tung lên, rồi vội thay một bộ quần áo cũ, nằm lên giường. Nhưng vẫn không yên tâm, lại sai Thiến Thảo mang gương đồng đến để soi. Vừa soi một cái, liền cảm thấy… thà không soi còn hơn.

Nàng quên mất gương đồng đâu thể sánh với gương đời sau, bất kể da dẻ thế nào, nhìn vào cũng một màu mờ mờ nhạt nhạt.

Tống Vân Chiêu lại đứng dậy, ngồi xuống trước bàn trang điểm, mấy nha hoàn vội vàng tiến lên hầu hạ. Nàng lấy hộp phấn trắng, cẩn thận phủ một lớp mỏng lên mặt, soi gương quan sát tỉ mỉ, cảm thấy vẫn còn thiếu một chút gì đó.

Tống Vân Chiêu liền lấy hộp phấn hồng, dùng dao bạc nhỏ gạt ra một chút, sau đó nghiền nát bằng đầu ngón tay, nhẹ nhàng bôi dưới mí mắt, tỉ mỉ chỉnh sửa từng điểm một.

Hàng Hương và Thiến Thảo đều ngây người, chỉ trong chốc lát, sắc mặt cô nương trông thật sự tiều tụy hơn nhiều, rõ ràng là dáng vẻ bệnh nặng chưa khỏi.

Tống Vân Chiêu rất hài lòng với kết quả cải tạo của bản thân, nàng lại nằm xuống giường. Tính toán thời gian, dù sao phụ thân cũng phải xử lý chút chuyện trước khi tới gặp nàng, ít nhất cũng mất một canh giờ.

Nàng định bụng tranh thủ ấp ủ cảm xúc, chuẩn bị sẵn sàng để khóc lóc một trận thật thảm, cáo trạng cho ra hồn.

Muốn thoát khỏi sự khống chế của Thái thị, chỉ dựa vào một lời tố cáo của nàng là không đủ. Nhưng may mắn là lần này Tống Cẩm Huyên xảy ra chuyện ở Bá phủ, lại có Xa di nương ở đó, nàng đã nắm chắc được một nửa cơ hội thành công.

Đang âm thầm vui mừng, bên ngoài chợt vang lên một giọng nói trầm thấp: “Cô nương ở đây sao?”

Tống Vân Chiêu giật mình, là giọng của phụ thân, sao đến nhanh vậy?

Nàng còn chưa kịp ấp ủ cảm xúc mà!

“Nô tỳ bái kiến lão gia!”

Cách tấm màn, Tống Vân Chiêu nghe được tiếng Thiến Thảo và Hàng Hương đồng thanh hành lễ. Chỉ trong chớp mắt, trước mắt nàng tối sầm, một bóng người cao lớn đã đứng trước mặt.

Tống Vân Chiêu ngẩng đầu nhìn phụ thân. Chỉ thấy đôi mắt ông đỏ hoe, gương mặt nghiêm nghị, nhưng khi ánh mắt ông chạm phải ánh mắt nàng, nét nghiêm khắc bỗng chốc tan biến. Ông cúi người xuống nhìn nàng, khàn giọng nói: “Vân Chiêu, cha đã tới chậm… Con thế nào rồi?”