Chương 16.1: Cha Đã Tới Chậm

Tống Diệp Hi vốn không biết mẫu thân mình đang tính toán điều gì, nàng ta đi đến chỗ ở của Vân Chiêu. Nhìn thấy sắc mặt Vân Chiêu vẫn tái nhợt như trước, nàng ta không khỏi cảm thán. Vân Chiêu vốn đã xinh đẹp, nay lại càng giống như một búp bê sứ tinh xảo.

“Sao đều mang họ Tống mà chỉ có muội là càng nhìn càng thấy thuận mắt vậy hả?” Tống Diệp Hi ngồi trước giường, càng nhìn càng thấy Vân Chiêu thật đẹp.

Tống Vân Chiêu bị chọc đến bật cười: “Bằng không ta lột mặt đổi lấy với tỷ nhé?”

Tống Diệp Hi hừ nhẹ: “Ai mà thèm.”

Trước kia khi còn ở Nam Vũ, Tống Vân Chiêu và Tống Diệp Hi ít khi tiếp xúc. Dù sao hai nhà cũng đã phân ra, ngoại trừ dịp lễ tết, bình thường cũng hiếm khi qua lại.

Tống Vân Chiêu nhìn ra hôm nay tâm trạng của Tống Diệp Hi không tốt, vừa động mắt đã đoán được hẳn là đã gặp chuyện ở Bá phủ. Nàng liền giả bộ tò mò hỏi: “Hi tỷ tỷ, hôm nay đi Bá phủ cảm thấy thế nào? Nhà huân quý chắc hẳn khác với chúng ta chứ? Tỷ kể cho ta nghe với, để ta mở rộng tầm mắt.”

Trước kia Tống Diệp Hi vốn không ưa Tống Vân Chiêu lắm, nhưng bây giờ sau khi bị so sánh với Tống Thanh Hạm, nàng ta lập tức cảm thấy Vân Chiêu vừa xinh đẹp lại hiền lành, vô thức mà sinh ra vài phần thân cận, nói: “Cũng chỉ là phủ đệ lớn hơn chúng ta một chút, người hầu thì nhiều hơn chút, chẳng có gì đáng nói. Chờ muội khỏi bệnh rồi, ta dẫn muội đi dạo cảnh viên trong kinh, đó mới gọi là khí phái.”

Cảnh viên à…

Tống Vân Chiêu đương nhiên biết, nơi đó là chốn phong nhã mà quan lại quyền quý yêu thích nhất. Hoa nở bốn mùa không dứt, các loại lâm viên được tâng bốc không kém gì Tam Nguyên Lâu, là nơi lan truyền bát quái và những câu chuyện truyền kỳ.

“Hi tỷ tỷ từng đến cảnh viên sao?”

“Trước kia có đi theo nương về nhà mẹ đẻ, biểu ca biểu tỷ dẫn ta đi chơi.”

Hai người nhàn nhã trò chuyện vài câu, thấy tinh thần Tống Vân Chiêu không tốt, Tống Diệp Hi liền cáo từ rời đi.

Chờ nàng ta đi rồi, Lạc mụ mụ lặng lẽ tiến vào, thấp giọng nói: “Cô nương, hôm nay bên Bá phủ xảy ra chuyện.”

Tống Vân Chiêu nhìn bà: “Mụ mụ nghe tin từ đâu?”

Lạc mụ mụ liền kể lại đoạn đối thoại mình vô tình nghe được từ mẹ con Đại phu nhân, sau đó lại nói: “Lão nô về Tây viện lấy đồ, thế mới biết xảy ra chuyện gì…”

Nghe xong, Tống Vân Chiêu thầm nghĩ, xem ra lần này Tống Cẩm Huyên thật may mắn, đúng lúc đứng ở bên hồ sen nên gã nam tử kia chưa kịp động tay.

Nàng vốn tưởng mình không ra mặt thì Sở Ngọc Oánh sẽ không hành động, ai ngờ vẫn ra tay.

“Cô nương, lão nô thấy chuyện này chỉ sợ chưa xong. Bên Xa di nương càng im lặng, trong lòng ta càng lo lắng.” Lạc mụ mụ khẽ nói.

Tống Vân Chiêu gật đầu nhẹ: “Mấy ngày tới, mụ mụ để mắt kỹ người của chúng ta, đừng quay lại Tây viện nữa.”

“Vâng, lão nô nhất định sẽ để ý cẩn thận.” Lạc mụ mụ vội đáp: “Nhưng… cô nương định khi nào quay về Tây viện? Không thể cứ ở mãi đây được.”

“Chờ cha hồi kinh rồi tính.” Tống Vân Chiêu đáp.

“Đợi lão gia hồi kinh, có người chủ trì công đạo, lúc đó trở về cũng chưa muộn.” Lạc mụ mụ đỡ nàng nằm xuống, rồi thổi tắt một ngọn đèn, kéo màn xuống, dịu dàng nói: “Cô nương ngủ sớm đi, đêm nay Hàng Hương sẽ canh chừng.”

Tống Vân Chiêu nhắm mắt, nhưng đêm nay nàng không ngủ yên. Trong mộng rối bời lung tung, tỉnh dậy thì chẳng nhớ được gì, chỉ thấy đầu nặng trĩu.