Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Tống Diệp Hi liền thay đổi: “Lúc đó con và Cẩm Huyên đứng cách nhau hơi xa, chỉ nghe muội ấy hét lên một tiếng thì liền vội chạy đến. Con chỉ kịp thấy vạt áo màu xanh lơ vụt qua chỗ rẽ hành lang. Khi con tới nơi, một chân Cẩm Huyên đã giẫm xuống hồ sen rồi. Nương, con không nhìn lầm, thật sự có người muốn hại muội ấy!”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó Tống Thanh Hạm dẫn người tới, vừa thấy liền quở trách Cẩm Huyên ham chơi thất lễ. Làm gì có ai làm tỷ tỷ mà thấy muội muội suýt ngã xuống nước còn chưa hỏi han đã lên tiếng mắng mỏ? Rõ ràng tỷ ấy muốn đổ hết tội lên đầu Cẩm Huyên!”
“Cẩm Huyên không nói gì à?”
“Muội ấy cũng phản bác vài câu nhưng còn chưa nói xong thì Sở Ngọc Oánh đến. Cô ta mở miệng liền mắng Cẩm Huyên ham chơi thất lễ, là tiểu thư khuê các mà lại rơi xuống nước. Khi đó mặt con nóng rực cả lên.”
Mặt Đại phu nhân lúc này đã tối sầm lại: “Rồi sau đó thì sao?”
“Còn sao nữa ạ? Tống Thanh Hạm và Sở Ngọc Oánh phối hợp vô cùng ăn ý, chỉ vài câu đã khiến Cẩm Huyên mang tiếng vô lễ. Con còn thấy rõ ánh mắt Sở Ngọc Oánh nhìn chúng con khi ấy, tuyệt đối không đơn thuần. Nhị tỷ và Tam tỷ muốn lên tiếng thay Cẩm Huyên nhưng bị con ngăn lại. Các tỷ ấy là thứ nữ, lời nói chẳng có bao nhiêu trọng lượng, đứng ra chỉ tổ bị người ta cười chê. Nhưng con thì không nuốt nổi cục tức này. Sở Ngọc Oánh con không chọc nổi nhưng Tống Thanh Hạm thì con sợ gì? Con liền nói một câu “Hạm tỷ tỷ đúng là Đại tỷ tỷ của tam phòng”, rồi cùng hai vị tỷ tỷ đỡ Cẩm Huyên rời đi.”
Đại phu nhân nhìn chằm chằm nữ nhi: “Con chắc chắn thấy rõ người chạy trốn mặc áo choàng xanh lơ?”
“Con còn có thể lừa nương sao? Giờ nghĩ đến con vẫn thấy lạnh sống lưng!”
Áo choàng xanh lơ… là y phục của nam tử! Hậu viện sao lại có nam nhân trà trộn vào?
Đại phu nhân đột nhiên vỗ mạnh bàn, nhìn nữ nhi: “Xem ra hôm nay người bị nhằm vào không phải Cẩm Huyên, mà là…”
Tống Diệp Hi bừng tỉnh, bật thốt lên: “Vân Chiêu?”
Đại phu nhân trầm mặt, vỗ tay nữ nhi: “Đừng đoán bừa. Không có chứng cứ thì không được mở miệng nói bậy, kẻo bị người ta bắt thóp. Sau khi con đưa Cẩm Huyên về, có hỏi kỹ nó không?”
Tống Diệp Hi nói: “Cẩm Huyên bảo đang đứng bên hồ sen thưởng cảnh thì đột nhiên có người nhảy ra dọa. Muội ấy hoảng quá nên lùi lại, bước hụt chân vào nước. Tiếng hét của muội ấy chắc đã dọa người kia bỏ chạy.”
“Có thấy rõ mặt không?”
“Cẩm Huyên nói lúc đó sợ tới mức tim đập loạn, chỉ biết là nam tử chứ chẳng kịp nhìn mặt.”
“Không nhân chứng, không vật chứng. Tam thúc con còn chưa hồi kinh, e là việc này cũng sẽ bị dẹp cho qua.” Đại phu nhân nhìn nữ nhi, nghiêm nghị nói: “Chuyện này trong phòng chúng ta không được nhắc đến nửa lời nữa.”
“Nương, chẳng lẽ cứ bỏ qua vậy sao?” Tống Diệp Hi bất bình. Hai tỷ tỷ con vợ lẽ còn biết che chở Cẩm Huyên, vậy mà tỷ tỷ ruột như Tống Thanh Hạm lại hận không thể giẫm muội ấy xuống bùn.
Đều là người nhà họ Tống, nếu danh dự của Tống Cẩm Huyên bị phá thì Tống Thanh Hạm cũng đâu được lợi gì?
“Bỏ qua?” Đại phu nhân cười lạnh: “Có bỏ hay không, còn phải xem khi Tam thúc của con lên kinh thành, Xa di nương sẽ ra chiêu thế nào.”
Tống Diệp Hi sững người.
Đại phu nhân vỗ nhẹ tay nữ nhi: “Vân Chiêu còn đang dưỡng bệnh, con sang thăm nó một chút rồi nghỉ sớm đi.”
Mặt Tống Diệp Hi đầy bất mãn: “Nương…”
Đại phu nhân liếc mắt một cái.
Tống Diệp Hi lập tức cụp mắt, đành đứng dậy nói: “Vậy con đi thăm Vân Chiêu một lát.”
Đại phu nhân nhìn theo bóng lưng nữ nhi, khẽ thở dài. Đợi nàng ta đi khuất, bà liền quay sang Triệu mụ mụ nói: “Thật không ngờ Tống Thanh Hạm lại có bản lĩnh đến vậy. Dám làm chuyện lớn như thế, ít nhất cũng phải cho nó lộ mặt một chút.”
Hôm nay nàng ta dám ra tay với Tống Cẩm Huyên, ngày mai liệu có tha cho Diệp Hi?
Không cho nàng ta nếm chút mùi đời, làm sao biết bản thân được mấy cân lượng?