Trong phòng, ánh đèn lập loè, Đại phu nhân nhìn nữ nhi đang tức giận bừng bừng, bà vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, dịu giọng bảo: “Ta đã dặn con bao nhiêu lần rồi? Gặp chuyện không nên nóng nảy, phải giữ bình tĩnh rồi mới tính tiếp. Cứ quýnh lên là đầu óc sẽ rối loạn, mà loạn rồi thì rất dễ sinh chuyện.”
Tống Diệp Hi mím môi, giữa chân mày vẫn là vẻ quật cường không giảm.
Đại phu nhân thở dài: “Chuyện hôm nay con nói là do Thanh Hạm gây ra, vậy con có chứng cứ không?”
Tống Diệp Hi: …
Nếu nàng ta thật sự có chứng cứ thì đã chẳng ngồi đây than thở, mà sớm đã xông lên vả cho Tống Thanh Hạm một cái tát rồi.
“Nương, tuy con không có chứng cứ, nhưng có một chuyện thật sự rất đáng nghi. Lúc chúng ta đến Bá phủ, sau khi gặp mặt Bá phu nhân xong, Tống Thanh Hạm liền đưa tụi con ra hoa viên chơi. Rồi không biết từ đâu Sở Ngọc Oánh xuất hiện, mở miệng liền hỏi Vân Chiêu là ai. Nương nghĩ xem, làm sao cô ta lại biết đến Vân Chiêu?”
“Còn có chuyện này?” Đại phu nhân nhíu mày: “Con kể kỹ lại cho ta nghe.”
Tống Diệp Hi hít một hơi sâu, đè nén cơn bực tức trong lòng rồi mới mở miệng nói tiếp: “Nương, lúc ấy tụi con mới ra hoa viên chưa được bao lâu, còn chưa kịp thưởng cảnh, thì Sở đại cô nương đã mang theo một đám nha hoàn bà tử đi đến, khí thế hùng hổ. Nhìn lướt qua một cái liền hỏi Vân Chiêu là ai. Nương không cảm thấy kỳ lạ sao? Vì sao cô ta vừa đến đã hỏi Vân Chiêu? Làm sao cô ta biết đến tên của Vân Chiêu?”
“Thanh Hạm và Vân Chiêu là tỷ muội ruột, Bá phu nhân lại là di mẫu của các nàng, Sở đại cô nương biết Vân Chiêu cũng chẳng có gì lạ.” Đại phu nhân đáp.
“Nghe thì có lý nhưng lúc Cẩm Huyên nói Vân Chiêu bị bệnh không thể ra ngoài, nữ nhi tận mắt thấy thần sắc Sở đại cô nương có chút khác thường, vừa thất vọng vừa xen lẫn tức giận. Nếu là tiếp đón khách đến chơi, sao lại có vẻ mặt như vậy?”
Đại phu nhân hơi gật đầu: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó Tống Thanh Hạm bước ra cười nói với Sở đại cô nương, hai người đi sang một bên nói chuyện riêng. Không biết nói gì mà sắc mặt Sở đại cô nương sa sầm, rồi bỏ đi luôn, không thèm ngó ngàng tới chúng con.”
Sắc mặt Đại phu nhân liền trầm xuống. Tuy rằng Sở gia là Bá phủ, nhưng hai nhà cũng có quan hệ thân thích, hành xử như vậy rõ ràng là không để người khác vào mắt.
Phu quân của bà hiện tại tuy chỉ là quan ngũ phẩm nhưng sắp được điều sang làm Muối Sử Ty, vị trí không phải ai cũng có thể ngồi vào. Chỉ cần vài năm nữa thăng quan, tiền đồ rộng là điều không cần nghi ngờ.
Còn phủ Định Nam Bá? Ngoài cái danh thế tộc ra, giờ còn lại được mấy phần hư vinh? Ngoại trừ một vị Quý phi ra thì chẳng còn ai nên thân. Mà vị Quý phi kia cũng đã bệnh chết, tước vị Định Nam Bá sắp không giữ nổi, đến lúc đó Sở gia còn có gì để mà kiêu?
Đại phu nhân đè nén lửa giận, quay sang hỏi nữ nhi: “Dù Sở đại cô nương không để ý tới các con thì cũng không sao. Quan trọng là Bá phu nhân có tiến cử con đi tuyển tú hay không, vậy là đủ rồi.”
“Nữ nhi thấy chưa chắc được vậy. Rõ ràng Bá phu nhân thiên vị Tống Thanh Hạm, nếu chỉ chọn một người thì chắc chắn là cô ta!” Tống Diệp Hi không cam lòng nói.
Đại phu nhân nghe vậy, nghiêm giọng hỏi: “Vậy chuyện của Cẩm Huyên hôm nay, rốt cuộc là ngoài ý muốn hay là có người cố tình?”