Lúc này, nàng cảm thấy bản thân đã có thể kiểm soát được cảm xúc. Nàng cười cười với Tạ Ngọc Nhan: "Ngọc Nhan, ngồi đi."
Tạ Ngọc Nhan ngồi xuống mép giường: "Hôm nay cô khiến ta hết hồn hết vía."
"Dù sao ta cũng phải vì bản thân mà tranh đấu một lần."
Nghe đến đây, Tạ Ngọc Nhan càng thêm thương xót Tống Vân Chiêu: "Cô đừng sợ, đợi Tam gia trở về thì sẽ ổn thôi."
Tống Vân Chiêu khẽ gật đầu: "Ta biết. Dù cha có thương ta đi nữa, nhưng chuyện hôm nay ta làm ầm lên như vậy cũng khó tránh khỏi bị phạt. Nhưng chưa chắc đã là chuyện xấu."
Tạ Ngọc Nhan nghe vậy, đôi mắt sáng lên, gật đầu tán đồng: "Đúng vậy, liễu ám hoa minh lại một thôn, chưa biết chừng cô còn có cơ hội được tự do."
(Liễu ám hoa minh lại một thôn: gặp lối rẽ bất ngờ khi tưởng như hết đường.)
"Anh hùng hội ngộ, ý kiến thật giống nhau."
Hai người nhìn nhau bật cười, tiếng cười lan ra tận ngoài cửa khiến đám Hàng Hương cũng thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ biểu cô nương lại giỏi đến vậy, có thể dỗ cho cô nương vui vẻ chỉ trong chốc lát.
Tạ Ngọc Nhan thực sự sai người ra ngoài mua về ba bốn món đồ ăn nhẹ dành cho người bệnh. Tuy hương vị thanh đạm nhưng vẫn ngon miệng.
Tâm trạng Tống Vân Chiêu tốt lên, sau trận náo loạn, bụng đói meo, ăn vào cảm thấy rất mãn nguyện.
Ăn cơm xong, Tạ Ngọc Nhan đứng dậy: "Ta phải về rồi. Nhìn giờ thì chắc Đại phu nhân cũng sắp từ Bá phủ trở lại, cô tự lo liệu cho tốt nhé."
Tống Vân Chiêu hiểu nàng ấy lo lắng điều gì, khẽ gật đầu: "Ta biết rồi, hôm nay đa tạ cô đã mỹ vị thêm cơm."
"Mỹ vị thêm cơm? Câu này hay đấy!" Tạ Ngọc Nhan tươi cười rạng rỡ rời đi.
Tống Vân Chiêu nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng suy nghĩ, hôm nay mình không đi tới Bá phủ, không biết kế hoạch của Tống Thanh Hạm sẽ rơi lên đầu ai. Nhưng đám người còn lại chưa chắc đã khiến Sở Ngọc Oánh bất mãn, nên có khi âm mưu trong truyện cũng chưa thực hiện được.
Nếu chưa thực hiện, thì càng tốt.
Tuy nhiên, Tống Thanh Hạm không phải người dễ buông tay. Nàng ta chưa chắc đã chịu dừng lại.
Tống Vân Chiêu nghĩ vậy rồi thϊếp đi. Trái ngược với dự đoán của nàng và Tạ Ngọc Nhan, phải đến tận khi trời tối đen, đám người Đại phu nhân mới từ Bá phủ trở về.
Vừa trở về Đông viện, sắc mặt Đại phu nhân trầm như nước. Vừa vào cửa đã nhớ tới Tống Vân Chiêu đang ở đông sương phòng, liền gọi Lạc mụ mụ đến hỏi han: "Tam cô nương có đỡ hơn chưa?"
Lạc mụ mụ thấy sắc mặt Đại phu nhân không tốt, đoán chắc ở Bá phủ đã xảy ra chuyện chẳng lành, liền càng thêm cung kính trả lời: "Cô nương đã uống thuốc rồi ngủ, vẫn chưa tỉnh lại, nhưng lang trung nói nhiệt độ đã hạ phần nào ạ."
Đại phu nhân khẽ gật đầu: "Chăm sóc cho cô nương cho tốt. Chờ tỉnh lại thì đến bẩm báo."
Lạc mụ mụ vội vàng đáp ứng, thấy Đại phu nhân không nói gì thêm thì khom người lui ra.
Vừa bước đến cửa thì thấy Ngũ cô nương nổi giận đùng đùng vén rèm xông vào. Bà vội tránh qua một bên, bước chân cũng chậm lại, rất nhanh liền nghe thấy tiếng quát của Ngũ cô nương truyền ra: "Nương, chuyện hôm nay cứ vậy cho qua sao?"
"Con còn muốn sao nữa? May là chưa có lớn chuyện, nếu không ai trong các con cũng không thoát được!" Giọng Đại phu nhân kiềm nén đến cực điểm, Lạc mụ mụ nghe mà rùng mình.
"Nương, rõ ràng là do Tống Thanh Hạm phá rối! Sao người không tin lời con?"
Lạc mụ mụ đã đi tới cuối hành lang, lúc này không dám dừng lại nữa, vội vã bước xuống bậc thang. Nhưng trong lòng thì như có lửa đốt, chắc chắn hôm nay ở Bá phủ đã xảy ra chuyện lớn.
Chân vừa chuyển hướng, bà không về đông sương phòng mà đi thẳng về phía Tây viện.