Chương 14.1: Chuyện Này Nhất Định Phải Làm Cho Thành

Tâm tư vừa chuyển, Tống Cẩm Huyên liền quay sang Tạ Ngọc Nhan khẽ nói: "Biểu cô nương, chúng ta cùng qua đó sắp xếp cho Tam muội một chút đi, Tam muội thật sự quá đáng thương."

Nàng ta chính là muốn làm lớn chuyện này. Chờ cha trở về, nàng ta cũng sẽ phân trần cặn kẽ. Mẹ cả còn có thể khắt khe với con ruột như vậy, huống chi nàng ta chỉ là một thứ nữ?

Chỉ cần tính toán cẩn thận, chưa biết chừng còn có thể mượn phúc khí của Tống Vân Chiêu mà thoát khỏi sự kìm kẹp của Đại phu nhân.

Làm!

Chuyện này nhất định phải làm cho thành!

Tống Cẩm Huyên nghĩ đến đây liền cảm thấy đắc ý, nào ngờ Tạ Ngọc Nhan lại nhẹ giọng nhắc nhở: "Nhị cô nương, chẳng phải cô còn phải đến Bá phủ sao?"

Sắc mặt Tống Cẩm Huyên lập tức ỉu xìu. Phải rồi, mải mê xem náo nhiệt đến quên cả chuyện chính. Không thể để lỡ chuyện lớn được. Thật đáng tiếc, lần này không thể nhân cơ hội này mà đổ thêm dầu vào lửa.

Bên kia, Thái thị bị Đại phu nhân làm cho tức đến choáng váng đầu óc. Mà Đại phu nhân thì hoàn toàn không để tâm, cứ phân phó mọi việc gọn ghẽ rõ ràng.

Bà cho người đi mời lang trung khám cho Tống Vân Chiêu, gọi Hàng Hương và Thiến Thảo nhanh chóng đến hầu hạ. Đồng thời cũng cho người chuẩn bị xe ngựa tới Bá phủ. Sau khi phân công xong xuôi, bà còn ra lệnh cho quản sự mụ mụ bên cạnh mình cảnh cáo đám hạ nhân đã tận mắt chứng kiến chuyện hôm nay, dặn dò phải xử lý hậu quả cho sạch sẽ.

Kẻ hầu có khế ước bán thân thì không cần lo. Còn những người mới mua vào thì phải xử lý kỹ lưỡng, giao cho mụ mối bán đi thật xa, đến những vùng hẻo lánh ngoài kinh thành, để tin đồn hôm nay không lọt ra ngoài làm mất mặt Tống gia.

Đại phu nhân quản lý việc nhà đã nhiều năm, những chuyện này bà chỉ cần mười lăm phút là đâu vào đó. An bài xong mọi việc, bà mới quay đầu cười tủm tỉm với Tam phu nhân: "Tam đệ muội, giờ lành không thể trì hoãn, bằng không sẽ thất lễ. Chúng ta mau đi thôi."

Trong lòng Thái thị nghẹn khuất, ngay cả một nụ cười gượng cũng không nặn ra được.

Chuyện trong Tam phòng, một người như Đại phu nhân sao có thể tùy tiện nhúng tay? Chỉ tiếc là bà ta lại mượn danh trượng phu ép người, khiến Thái thị không khỏi kiêng dè.

"Thật vất vả cho Đại tẩu rồi, vậy đi thôi." Thái thị lạnh mặt nói, đỡ tay Đại nữ nhi rời đi.

Đại phu nhân cũng chẳng bận tâm, dẫn theo mấy cô nương còn lại rời khỏi viện.

Trước khi đi, Tống Cẩm Huyên còn liếc mắt nhìn Tạ Ngọc Nhan một cái, nhưng Tạ Ngọc Nhan lại làm như không thấy, thản nhiên quay mặt đi.

Mọi người vừa đi, phủ đệ lập tức yên tĩnh hẳn. Tạ Ngọc Nhan liền lập tức đi về phía Đông viện để thăm Tống Vân Chiêu.

Lang trung vừa bắt mạch, kê đơn thuốc xong. Hàng Hương đưa đơn thuốc cho gã sai vặt đem đi bốc, Thiến Thảo đỏ hoe mắt rót nước cho cô nương uống giải khát. Lạc mụ mụ thì đang gom bạc vụn chuẩn bị cho đám người của Đại phu nhân, dù sao cũng phải lưu lại đây vài ngày.

Tạ Ngọc Nhan vừa bước vào đã thấy Tống Vân Chiêu nằm đó, sắc mặt trắng bệch, tóc dài xõa tung, đôi mắt đỏ hoe, hoàn toàn không còn chút dáng vẻ hoạt bát ngày thường. Nhìn nàng lúc này như một cục bột nhỏ gầy yếu, khiến người ta không khỏi xót xa.

"Vân Chiêu, cô thấy sao rồi?" Tạ Ngọc Nhan lo lắng hỏi, nàng đang phát sốt rồi còn xảy ra chuyện lớn thế này, chỉ sợ thân thể chịu không nổi: “Cô muốn ăn gì, ta sai người mua về."

Tống Vân Chiêu quả thật cảm thấy rất khó chịu. Mặc dù nàng xuyên đến đây đã hơn mười năm, nhưng chưa từng thực sự cảm nhận được cảm xúc của nguyên chủ. Thế mà hôm nay, nàng lại rõ ràng cảm giác được.

Đó là một loại cảm xúc rất kỳ lạ, như thể cảm xúc của nguyên chủ tách rời khỏi thân thể nàng. Nỗi ủy khuất, bất đắc dĩ, sự kiên cường bị đè nén… khiến nàng đồng cảm sâu sắc, như thể chính mình là người gánh chịu. Hận không thể kéo Thái thị và Tống Thanh Hạm ra đánh cho một trận tơi bời.

Tính tình nàng vốn là gặp mạnh càng cứng, không phục thì làm cho phục. Mười mấy năm sống nhẫn nhịn, nay bị cảm xúc đè ép, bùng phát một lần cũng là chuyện dễ hiểu.