Tống Vân Chiêu kéo Tống Thanh Hạm về viện của nàng ta, rồi mạnh mẽ đập vỡ hộp trang sức, mở tung cả rương xiêm y của đối phương.
Trang sức của Tống Thanh Hạm toàn là đồ quý giá, bảy tám cây trâm cài bằng vàng ròng, khảm đá quý lấp lánh, chưa kể hoa tai, vòng tay đầy tráp, y phục thì toàn thêu thùa tinh xảo, kiểu dáng phong phú, rõ ràng vô cùng được sủng ái.
Cách biệt như vậy, ngay cả người không thân thiết như Đại phu nhân cũng không nhịn được thở dài: “Tam đệ muội, muội thật sự quá đáng rồi.”
Tống Vân Chiêu chẳng thèm để tâm tới gương mặt tái mét của mẹ con Thái thị. Một khi đã xé rách mặt, nàng không định nhún nhường nữa.
Nàng bất ngờ nhào tới ôm lấy tay Đại phu nhân, nức nở: “Đại bá mẫu, con thật sự không còn đường sống nữa. Hôm nay làm loạn thế này, chỉ sợ con sống không nổi đến ngày mai. Con chỉ muốn gặp cha một lần để cảm tạ công dưỡng dục, rồi sẽ tự kết liễu trong từ đường Tống gia để chuộc tội bất hiếu hôm nay.”
Thái thị tức đến run cả tay: “Nghiệt nữ! Ta thật hối hận năm xưa không bóp chết ngươi cho rồi, còn hơn để giờ ngươi làm mất mặt thế này!”
“Đại bá mẫu, người nghe xem, chỉ vì con không phải con trai nên bà ấy mong con chết! Con thật sự không sống nổi nữa…” Tống Vân Chiêu bật khóc nức nở, thân thể run rẩy, nói chưa dứt câu đã ngất lịm đi.
Đại phu nhân hoảng hốt: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đưa Tam cô nương về viện ta!”
“Đại tẩu, tẩu làm gì vậy?” Thái thị sao có thể để Đại phu nhân mang Tống Vân Chiêu đi.
Đại phu nhân vốn không phải người thích xen vào chuyện người khác, nhưng hiện giờ bà còn phải lo cho tiền đồ của Diệp Hi, không thể để Thái thị liên thủ với Bá phu nhân chèn ép Diệp Hi.
Bây giờ Tống Vân Chiêu gây náo loạn như vậy, bà vừa khéo có cớ đưa người về bên mình, cũng là một cách kiềm chế Thái thị, buộc bà ta làm việc phải dè chừng đôi chút. Bằng không, đến khi Tam gia trở về, khoản nợ này nên tính thế nào, e là không dễ dàn xếp.
Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, lớn thì là tội bất hiếu, khiến danh tiếng Tống gia bị vấy bẩn; nhỏ thì chỉ là Thái thị thiên vị, khiến Vân Chiêu uất ức. Đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống, thêm bớt vài lời là được. Dù sao cũng là "đại môn không ra, nhị môn không bước", đậy kín nắp nồi, ai biết trong nồi là thứ gì? Dù có nấu khê rồi, cũng khó mà phân biệt rõ ràng.
(Thành ngữ “đại môn không ra, nhị môn không bước” là cách nói cổ để miêu tả người con gái khuê các, sống kín đáo, không tùy tiện ra khỏi nhà.)
Đại phu nhân là người thông minh, lập tức nhận ra lợi thế.
“Tam đệ muội, Vân Chiêu là nữ nhi mà Tam đệ thương yêu nhất, nếu xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói sao với Tam đệ? Ngày trước từ Nam Vũ về kinh, ta đã hứa sẽ chăm sóc tốt cho Vân Chiêu.” Đại phu nhân tỉnh bơ mở miệng: “Nay hai mẹ con đều đang nóng giận, ta thấy nên tách ra trước thì hơn. Vân Chiêu đang bệnh, cứ để nó về viện ta nghỉ ngơi, đợi Tam đệ hồi kinh sẽ xử lý rõ ràng. Ta cam đoan sẽ không nhúng tay vào, muội thấy thế nào?”
Dĩ nhiên là không được!
Thái thị vốn chẳng ưa gì đứa con gái này, nhưng vì nàng rất được lòng phụ thân, đến cả Tống Thanh Hạm cũng phải nhường nàng một bước. Nay Đại phu nhân lại mượn danh Tam gia để ép bà ta lui bước, làm sao Thái thị nuốt nổi cơn tức này?
Thế nhưng tính cách Đại phu nhân không phải loại dễ đối phó. Không đợi Thái thị phản kháng, bà lập tức sai người chuẩn bị kiệu mềm, đưa Tống Vân Chiêu về viện mình, còn cố ý dặn dò: “Dọn dẹp đông sương phòng cho Tam cô nương ở tạm, mời lang trung đến xem mạch ngay.”
“Đại tẩu, tẩu làm vậy là không thỏa đáng! Vân Chiêu là nữ nhi của ta…”
“Phải, là nữ nhi của muội không sai, nhưng cũng là nữ nhi của Tam đệ.” Đại phu nhân nói lẫy: “Tam đệ sắp hồi kinh, muội cũng nên để ta có lời mà nói với đệ ấy chứ.”
Đôi mắt Tống Cẩm Huyên tóe lửa, nháo, nháo nữa đi, càng lớn càng tốt!