Kế hoạch ban đầu của Tống Vân Chiêu vốn không phải là trở mặt với Thái thị ngay lúc này, mà là đợi đến kỳ tuyển tú sắp tới mới hành động. Bởi vì lần tuyển tú này còn có một thời điểm then chốt, triều đình sẽ mở rộng tuyển tú để làm đầy hậu cung, nhằm xoa dịu nỗi đau mất quý phi của Hoàng đế. Do đó, tất cả nữ nhi trong Tống gia đều có cơ hội tiến cung.
Nhưng dung mạo của Tống Vân Chiêu lại quá mức xuất chúng, Thái thị lo sợ nàng sẽ lấn át Tống Thanh Hạm nên ép nàng từ bỏ. Khi nàng không đồng ý thì Thái thị lại yêu cầu nàng không được làm lu mờ Tống Thanh Hạm.
Nguyên chủ vì muốn thuận lợi tiến cung, đành cắn răng chấp nhận. Nào ngờ, Tống Thanh Hạm còn độc ác hơn cả Thái thị, sau khi nhập cung liền không cho nguyên chủ cơ hội xuất hiện trước mặt hoàng thượng, còn khéo léo lợi dụng mâu thuẫn giữa các tú nữ để trù dập nàng.
Vốn dĩ nàng định chờ đến khi Thái thị ép nàng nhường đường cho Tống Thanh Hạm mới ra tay phản kích. Khi đó phụ thân cũng đã hồi kinh, nàng mới có đủ tự tin để thoát khỏi sự khống chế của Thái thị.
Nhưng chuyện đã đến nước này, hối hận cũng vô ích. May mắn là nàng vẫn còn một chỗ dựa là Đại phu nhân, bà ta cũng không ưa gì Thái thị.
“Thật là đứa con bất hiếu! Từ nhỏ tính tình con đã ngang bướng, tỷ tỷ con luôn nhường nhịn con, vậy mà bây giờ con lại vu oan hãm hại nó. Ta không có loại nữ nhi như con, thật sự tức chết ta rồi!” Tuy Thái thị tức đến run người nhưng vẫn phải giữ thể diện vì còn có Đại phu nhân ở đây. Bà ta không thể để Tống Vân Chiêu dội cho mình một chậu nước bẩn ngay trước mặt Đại phu nhân để rồi bị cười chê, nên đành cố nén giận mà áp chế Tống Vân Chiêu.
Nghe xong lời này của Thái thị, Tống Vân Chiêu đã hiểu rõ tính toán của bà ta, bà ta đang muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nàng, biến nàng thành kẻ ác độc bất hiếu, còn mình và Tống Thanh Hạm thì giữ được danh tiếng mẹ hiền con thảo.
Giờ đây nàng đã không còn đường lui. Phụ thân còn chưa về, nàng chỉ còn cách bám lấy Đại phu nhân.
Nàng đột nhiên nhảy xuống giường, kéo tay Tống Thanh Hạm đi thẳng ra ngoài.
“Muội làm gì vậy?”
“Buông tay!”
Mặt Tống Vân Chiêu lạnh như sương, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Thái thị, không thèm quan tâm đến vẻ mặt tái nhợt kinh hoảng của Tống Thanh Hạm. Nàng mở chiếc hộp trang sức của mình ra: “Đại bá mẫu, người nhìn xem, đây đều là trang sức mẹ con để lại cho con từ nhiều năm trước. Hôm nay con bất chấp tính mạng cũng phải chứng minh sự trong sạch của mình. Mẫu thân nói con không biết đủ, Tống Thanh Hạm nói mọi thứ đều công bằng, vậy thì con sẽ dẫn người đi xem trang sức, y phục của tỷ ấy!”
Nói xong, nàng kéo mạnh Tống Thanh Hạm đi vài bước, rồi hất tung rương y phục của mình xuống đất.
“Phanh!”
Cái rương vỡ toang, những bộ y phục cũ kỹ, màu sắc bạc phếch rơi rớt đầy dưới đất, chỉ có vài bộ sáng màu là do Đại phu nhân mới ban cho nàng gần đây.
“Nhìn xem, đây là y phục của con. Tống Thanh Hạm đều có đồ mới mỗi ngày, còn con thì chỉ được mặc đống rách nát này! Hai bộ mới này cũng là do Đại bá mẫu cho con, nếu để mẫu thân con biết, chắc con vẫn chỉ mặc những thứ rách rưới này mà thôi!”
Tống Vân Chiêu nghẹn ngào, không ai khuyên được. Nàng bất ngờ vớ lấy một cây kéo trên bệ cửa sổ, khiến ai nấy đều sợ hãi không dám ngăn cản, sợ nàng lỡ tay làm bị thương Tống Thanh Hạm.