Chương 12.2: Xem Rốt Cuộc Ai Thắng

“Đồ hỗn xược! Xem ta có đánh chết con không!” Thái thị giận tím mặt, cầm chén trà trên đầu giường ném mạnh qua.

Tống Vân Chiêu nghiêng đầu tránh. Nếu vừa rồi mà chậm một chút, e rằng mặt nàng đã bị hủy rồi!

“Người muốn đánh chết con thì cũng phải hỏi xem liệt tổ liệt tông Tống gia có đồng ý hay không! Con là đích nữ có tên trong gia phả, là con gái được cha nâng niu trong lòng bàn tay! Đợi cha trở về, con sẽ nói rõ, con muốn cạo đầu đi tu. Nhà này không chứa được con nữa rồi, mẹ ruột lại muốn gϊếŧ con! Người sinh ra con nhưng chưa từng thương con. Người hận con là nữ nhi, không thể giúp người đè đầu Xa di nương. Người ghét con, chèn ép con. Con là vãn bối, người là trưởng bối, nên mọi chuyện con đều nhẫn nhịn. Con nghĩ chỉ cần con hiếu thuận, biết nhún nhường thì người sẽ đối tốt với con hơn một chút. Là con sai rồi! Nếu người hận con đến mức muốn con chết, vậy thì cứ chờ cha về rồi nói rõ mọi chuyện. Từ nay, mẹ con chúng ta đoạn tuyệt quan hệ!”

Đến cả Đại phu nhân cũng bị Tống Vân Chiêu dọa cho giật mình. Trời ơi, nha đầu này thật sự điên rồi!

Đại phu nhân lập tức đuổi sạch đám hạ nhân trong phòng ra ngoài, rồi tiến lên ôm chầm lấy Tống Vân Chiêu: “Đứa bé ngoan, con bệnh rồi, nói năng lộn xộn. Đại bá mẫu biết con khó chịu nên bị mê sảng thôi.”

Tống Vân Chiêu bị ôm vào lòng, nàng vốn không định khóc, nhưng hốc mắt nguyên chủ quá nông, uất ức trong lòng lại dâng trào, nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.

Nàng biết Đại phu nhân đang giúp nàng xoa dịu tình hình, lấy lý do mê sảng để dập êm chuyện này. Nhưng nếu đã làm lớn chuyện mà không đạt được điều mình muốn thì nàng tuyệt đối không dừng tay.

Thái thị bị Tống Vân Chiêu vạch trần hết mọi tâm tư đen tối trước mặt mọi người, nhất thời vừa giận vừa xấu hổ, suýt nữa ngất tại chỗ.

Tống Thanh Hạm vội đỡ lấy mẫu thân, rồi quát Tống Vân Chiêu: “Tam muội, sao muội có thể vô lễ với trưởng bối như vậy? Mau xin lỗi mẫu thân đi, nếu không ta cũng không giúp muội được nữa!”

Tống Vân Chiêu từ trong lòng Đại phu nhân đứng thẳng dậy, nhìn Tống Thanh Hạm cười nhạo một tiếng: “Tỷ nói chuyện đúng là không biết xấu hổ. Bao nhiêu năm nay, ta chưa từng thấy tỷ giúp ta một lần nào. Chúng ta đều là con vợ cả, nhưng những gì tỷ có mà ta không có thì nhiều vô kể, tỷ không có thì ta cũng chẳng có, nhưng ta có thì nhất định tỷ cũng được chia phần. Tại sao lúc tỷ được thứ tốt lại không hỏi mẫu thân vì sao ta không có? Khi mẫu thân vô cớ trách phạt ta, sao chưa từng thấy tỷ bênh vực ta? Bà ấy đưa tỷ ra ngoài, vứt ta ở nhà, tỷ có từng nói một câu cho ta không? Mấy năm nay, chuyện như vậy xảy ra một lần hai lần thôi sao? Tỷ mù thật hay giả mù? Tỷ nói ta bất hiếu? Vậy có bản lĩnh thì đi cáo trạng ta với quan phủ đi! Ta sẽ đem hết mọi chuyện ở Tống gia ra nói rõ! Có chém có gϊếŧ ta cũng chịu! Ta dám làm, mấy người dám nhận không?”

Tống Vân Chiêu biết rõ mẹ con Thái thị tuyệt đối không dám. Không phải vì không thể thắng kiện, mà bởi một khi chuyện Thái thị mượn danh nghĩa mẫu thân để chèn ép con ruột, và chuyện Tống Thanh Hạm làm ngơ trước máu mủ ruột thịt truyền ra ngoài, cho dù tội danh ngỗ nghịch của Tống Vân Chiêu được xác thực thì họ cũng chẳng chiếm được lợi gì.

Ở thời đại này, thanh danh chính là một thanh đao. Nhà ai mà chẳng loạn trong yên ngoài? Quan trọng là giữ được mặt mũi hay không.

Tống Vân Chiêu hiểu rõ điều này.

Con người một khi sinh bệnh liền trở nên yếu đuối, nỗi uất ức cũng theo đó bị phóng đại ra vô hạn. Dù nàng không phải nguyên chủ nhưng nàng đã xuyên tới từ khi mới sinh, cho nên từng lời từng chữ Thái thị nói từ nhỏ đến lớn, nàng đều nhớ rõ.

Tống Vân Chiêu vốn không nghĩ mọi chuyện sẽ nháo lớn đến mức này, nhưng một khi chuyện đã như vậy, nàng tuyệt đối sẽ không lùi bước.

Nháo cũng đã nháo rồi, con đường này chỉ có thể đi đến cuối cùng.

Xem rốt cuộc ai thắng!