Thái thị sa sầm nét mặt bước vào phòng, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn Tống Vân Chiêu, lập tức nghiêm giọng giáo huấn đám hạ nhân một trận.
Tống Vân Chiêu biết rõ Thái thị đang giận cá chém thớt, cố tình mượn cớ trách phạt nha hoàn của nàng để dằn mặt nàng.
Tống Vân Chiêu nghiến răng nuốt cục tức này xuống. Giờ nàng không có cha ở bên làm chỗ dựa nên việc gì nhịn được thì phải nhịn. Nhưng nàng tin rằng sẽ có một ngày nàng có thể ngẩng cao đầu, rửa nhục xưa kia, khiến Thái thị phải hối hận không kịp.
Cái kiểu chèn ép bất công này, dù là kiếp trước hay kiếp này, cũng đều khiến người ta chán ghét đến tận xương tủy.
Thái thị vừa định hạ lệnh lôi người xuống phạt trượng, Tống Vân Chiêu còn chưa kịp mở miệng thì đột nhiên nghe Đại phu nhân cất lời: “Tam đệ muội, nữ nhi đang bệnh mà không lo đi xem, lại còn bận xử trí đám hạ nhân này làm gì? Muội xử phạt họ rồi, vậy ai sẽ ở lại hầu hạ Vân Chiêu? Chi bằng để bọn họ lập công chuộc tội. Huống hồ, hôm nay đến Bá phủ mới là chuyện quan trọng, không nên để lỡ thời gian.”
Hàng Hương và Thiến Thảo là người lanh lợi, lập tức quỳ xuống dập đầu lia lịa: “Đều là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ không chăm sóc tốt cho cô nương. Chúng nô tỳ nhất định sẽ tận tâm hầu hạ cô nương, giúp cô nương mau khỏi bệnh.”
Tống Vân Chiêu âm thầm thở phào. Đại phu nhân đến thật đúng lúc, bằng không chưa chắc nàng đã bảo vệ được mấy nha hoàn khỏi trận đòn oan.
Nàng không ngờ Thái thị lại không chừa chút cho nàng chút thể diện nào, có cơ hội là lập tức muốn làm khó nàng.
Thật sự là quá coi thường nàng rồi.
Đại phu nhân bước lên, nhìn gương mặt đỏ bừng vì sốt của Tống Vân Chiêu, ánh mắt đầy thương xót: “Đứa nhỏ này, sao lại bệnh vào lúc này chứ? Thật đáng thương! Con cứ an tâm dưỡng bệnh, mau khỏe lại mới là quan trọng nhất.”
“Đa tạ Đại bá mẫu.” Tống Vân Chiêu yếu ớt đáp, giọng khàn đặc, vẻ mặt đầy ảo não và hối hận: “Tất cả đều do hôm qua con ham chơi, đứng dưới mái hiên trong gió lạnh quá lâu.”
Tâm tình của Đại phu nhân tốt hẳn lên. Bà vốn chẳng mong Tống Vân Chiêu đi, nàng lớn lên xinh đẹp như vậy, chỉ cần nàng đứng ở đó thì còn ai để mắt đến Diệp Hi nữa?
Không ngờ nàng lại không biết quý trọng cơ hội, còn bị bệnh vào đúng lúc này, quả thật là người vô phúc.
Thái thị nhìn Đại phu nhân ra vẻ từ mẫu trước mặt mình, trong lòng càng thêm khó chịu. So ra, ngay cả mẹ đẻ như bà ta cũng chẳng bằng. Sắc mặt Thái thị càng lúc càng khó coi, tâm tình u ám, liếc nhìn Tống Vân Chiêu chỉ thấy thêm gai mắt: “Con xem con đi, từ nhỏ đến lớn chẳng có chuyện gì khiến người khác bớt lo. Cơ hội tốt như vậy cũng không biết quý trọng, đúng là kẻ vô phúc!”
Tống Vân Chiêu: …
Nhịn! Phải cắn răng mà nhịn!
Tống Thanh Hạm nhìn Tống Vân Chiêu, cảm thấy có gì đó là lạ, bèn lên tiếng: “Nương, Tam muội cũng không cố ý bị bệnh. Cơ hội hiếm có thế này, hay là cứ để muội ấy đi cùng chúng ta. Đến nơi chỉ cần ra chào trưởng bối Bá phủ một chút rồi để di mẫu sắp xếp cho muội ấy nghỉ ngơi, vậy được không ạ?”
Tống Vân Chiêu thật không ngờ giờ phút này Tống Thanh Hạm vẫn không chịu buông tha cho nàng. Rốt cuộc là hận nàng tới mức nào chứ?
Chỉ hận không thể đẩy nàng đi làm pháo hôi ngay lập tức?
Tống Vân Chiêu khẽ ho, giọng yếu ớt: “Đại tỷ, chẳng lẽ tỷ quên rồi sao, người bị phong hàn không nên ra gió. Nếu cứ thế mà ra ngoài, chỉ sợ mất nửa cái mạng.”
“Tỷ tỷ con cũng là vì muốn tốt cho con, suy nghĩ cho tiền đồ của con, con lại nói năng hỗn láo như vậy? Không sợ phụ lòng tốt của tỷ tỷ con sao?” Thái thị trừng mắt trách mắng.
Hôm nay Tống Vân Chiêu đã nhịn hết lần này đến lần khác, lúc này thật sự nhịn không nổi nữa. Tóm lại Tống Thanh Hạm mở miệng dù là thả rắm thì cũng hóa thành hương thơm, còn nàng nói thật thì lại thành hỗn láo?
“Mẫu thân nói đúng lắm! Trong mắt người, con còn không bằng một cọng cỏ dưới chân Tống Thanh Hạm! Người chướng mắt con nên con bị bệnh mà Đại nữ nhi của người bảo con ra ngoài cũng chẳng sao hết, nên con có chết cũng là con đáng đời, đúng không? Nếu sớm biết trong lòng người con chẳng đáng một xu, thì lúc trước hà tất sinh con ra làm gì?”
Nàng cắn răng, siết chặt nắm tay, thật sự không nhịn nổi nữa rồi!