Thiến Thảo cũng mặt mày ủ rũ, cô nương sao mà khổ thế, chẳng ai để cô nương vào mắt, chẳng biết lão gia bao giờ mới về kinh, đợi lão gia về thì ngày tháng của cô nương mới dễ thở hơn.
Tống Vân Chiêu nghe hai nha hoàn thay mình ấm ức, lòng cũng thấy nhẹ nhõm, xuyên không đến đây mười mấy năm, chẳng làm nên việc gì, ít nhất cũng có được vài người tâm phúc, coi như cũng là người thành đạt.
Khi trời nhá nhem tối, Lạc ma ma vào thưa: “Cô nương, phu nhân và Đại cô nương đã về, vừa vào nhị môn, ma ma quản sự bên cạnh Đại phu nhân đã đến thỉnh an.”
Tống Vân Chiêu khẽ gật đầu, nhìn Lạc ma ma bảo: “Không cần hỏi thăm gì nữa, chuyện này hẳn đã định rồi.”
Lạc ma ma vừa mừng vừa lo, thở dài nói: “Cô nương, người đến Bá phủ nhất định phải cẩn trọng, đặc biệt là phải đề phòng Đại cô nương bên đó, vị Đại cô Bá phủ kia chẳng phải người dễ đối phó, người lại xinh đẹp như vậy, càng không được lơ là. Cửa cao nhà lớn, chuyện xấu xa gì cũng có thể xảy ra.”
Tống Vân Chiêu gật đầu, Lạc ma ma nói không sai.
Tống Thanh Hạm cố ý trước mặt Sở Ngọc Oánh ca tụng nàng đẹp tựa tiên nga, học rộng tài cao, là người xuất chúng nhất trong các tỷ muội, nếu tham gia tuyển tú nhất định đoạt ngôi đầu.
Bởi vậy, Sở Ngọc Oánh dù chưa gặp nàng đã sinh lòng đố kỵ, cố tình tìm một kẻ thuộc dòng dõi thế gia nhưng phẩm hạnh lại bê tha, nhân lúc nàng đến Bá phủ dự tiệc, cố ý đυ.ng phải nàng, khi hai người vừa ở cạnh nhau, Sở Ngọc Oánh đã dẫn người ập đến, bắt quả tang tại trận, còn cố tình vu khống nàng lẳиɠ ɭơ, cố ý dụ dỗ đàn ông.
Nhà kia gia thế hiển hách, Tống gia không dám chọc giận, hơn nữa phía Bá phủ do Sở Ngọc Oánh đứng ra, Bá phu nhân cũng khó xử, nên Sở Ngọc Oánh tin chắc nguyên chủ sẽ phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nào ngờ nguyên chủ tính khí cương trực, ở nhà đã chẳng ưa Thái thị và Tống Thanh Hạm, nay ăn thiệt thòi lớn như vậy, biết tiền đồ có lẽ đã tan tành, bèn bất chấp tất cả, không chỉ đá cho gã kia mấy cú hả giận, suýt chút nữa khiến hắn thành thái giám, còn xông tới đánh cả Sở Ngọc Oánh.
Chính vì sự quyết liệt bảo vệ mình đó mà người ta tin nàng có thể bị oan, lúc này Tống Thanh Hạm lại ra mặt bênh vực nguyên chủ, làm ra vẻ tỷ muội thắm thiết, khiến Sở Ngọc Oánh càng thêm ác độc trong mắt người ngoài.
Chuyện này khiến nguyên chủ mất danh dự, Sở Ngọc Oánh bẽ mặt, chỉ có Tống Thanh Hạm là được hưởng lợi.
Tống Vân Chiêu nghĩ đến đây thì bật cười, lần này, nàng không đến Bá phủ, xem Tống Thanh Hạm định xoay xở thế nào.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, người bên chính viện sang báo, ngày mai sẽ sang Bá phủ làm khách, bảo nàng chuẩn bị sớm.
Đến nửa đêm, Tống Vân Chiêu lặng lẽ đứng dậy mở cửa sổ, nàng ngồi trước cửa sổ hứng gió lạnh nửa khắc, đêm cuối xuân vẫn còn se lạnh.
Nàng chỉ định bị cảm nhẹ, nên ước chừng sáng mai có thể phát sốt liền vội đóng cửa sổ rồi quay lại giường.
Sáng sớm hôm sau, Tống Vân Chiêu quả nhiên gò má ửng hồng, trán cũng nóng lên, Lạc ma ma hoảng hốt chạy sang chính viện báo với Thái thị để mời lang trung.
Thái thị đang bận rộn với chuyện sang Bá phủ, hết việc này đến việc khác phải dặn dò khiến bà bực bội, giờ Tống Vân Chiêu lại gây thêm chuyện, giọng điệu đương nhiên chẳng dễ nghe, mắng cho Lạc ma ma một trận.
Lạc ma ma vội vàng thỉnh tội, cầu xin Thái thị mời lang trung đến khám bệnh cho cô nương.
Thái thị mặt mày cau có sai người đi mời lang trung, lại lo Tống Vân Chiêu gặp chuyện chẳng lành, nên định tự mình qua xem, vừa lúc gặp Tống Thanh Hạm nghe tin chạy đến, hai mẹ con liền cùng nhau qua đó.
Nào ngờ chân trước vừa bước vào sân, chân sau Đại phu nhân đã dẫn theo Tống Diệp Hi, phía sau còn có Tống Cẩm Huyên bộ dáng thập thò, có chút đáng khinh cũng tới.