“Hi tỷ tỷ cũng biết đó, muội vốn chẳng có tài cán gì, chỉ sợ tỷ tìm nhầm người rồi.” Tống Vân Chiêu nói lời thoái thác trước, dù là Tống Thanh Hạm hay Tống Diệp Hi, hai người cũng chẳng hơn kém nhau là bao.
Nàng là một cô nương trong sạch vô tội, chẳng muốn dính chân vào vũng bùn, làm một quần chúng ăn dưa xem kịch không tốt sao?
Vả lại, việc nàng ở Tam phòng không được sủng ái, Tống Diệp Hi đâu phải không biết, lúc này nàng ta tìm đến nàng, cũng chưa chắc đã có lòng tốt.
Lần này không có người xui xẻo là nàng ở đó, nàng thật muốn xem Tống Thanh Hạm còn định tính kế ai, Tống Diệp Hi liệu còn có thể đứng ngoài quan sát, ung dung tự tại được nữa hay không.
Tống Diệp Hi nghe Tống Vân Chiêu nói thì khẽ cười, giữa đôi mày không hề có chút giận dữ, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, lúc này mới chậm rãi nói: “Ta chỉ là nghĩ bên Bá phủ ta không quen thuộc, đợi ngày sang phủ, còn mong Chiêu muội muội chiếu cố đôi phần.”
Tống Vân Chiêu làm ra vẻ nhẹ nhõm: “Chút chuyện nhỏ này có đáng gì, việc đó đương nhiên là được, nhưng mà, Hi tỷ tỷ, ta cũng là lần đầu đến Bá phủ, cũng không quen thuộc, nếu có gì sơ suất mong tỷ lượng thứ.”
Dù sao nàng cũng sẽ không đi, ngoài miệng đáp ứng cũng chẳng thiệt vào đâu.
Hơn nữa, nàng cảm thấy lời Tống Diệp Hi không thật lòng, hẳn là do lúc trước nàng nói vậy nên Tống Diệp Hi mới thuận theo sửa lời.
“Tỷ muội chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, đâu có đúng sai gì.” Tống Diệp Hi mỉm cười nói.
Tống Vân Chiêu không đoán được ý định của Tống Diệp Hi, đành giả vờ ngây ngô cười theo.
Đợi tiễn Tống Diệp Hi đi rồi, Tống Vân Chiêu mới “chậc” một tiếng, nếu ở đời sau cũng chỉ là một đám học sinh cấp ba mà thôi, vậy mà mỗi người đều đầy bụng mưu mô, xuyên không thật là khó sống.
Tống Vân Chiêu âm thầm hạ quyết tâm, nhưng không nói với ai, vẫn cứ làm những việc cần làm, bởi vì muốn đến Bá phủ làm khách, còn phải chờ Thái thị đến Bá phủ bàn bạc với Bá phu nhân trước, cho nên Đại phu nhân liền nhận việc may y phục mới và làm trang sức cho các cô nương trong phủ.
Tống Vân Chiêu cũng được may hai bộ xiêm y mới và một bộ trang sức, đồ mà Đại phu nhân cho nàng còn hậu hĩnh hơn cả Thái thị, xiêm y đều là vải vóc tốt, trang sức là kiểu dáng thịnh hành nhất kinh thành hiện giờ, nguyên liệu đầy đủ, chỉ riêng viên trân châu trên chiếc trâm cài tóc đã to bằng móng tay cái, nàng nhìn mà thích mê, đây đều là tiền cả đấy.
Ai mà chẳng thích tiền.
Chỉ là, nàng vốn đã là người xinh đẹp nhất trong số các tỷ muội, giờ lại may cho nàng mấy bộ xiêm y lộng lẫy và đeo trang sức xinh đẹp như vậy.
Cây cao thì đón gió lớn, Đại phu nhân chưa chắc đã có lòng tốt.
Đây rõ ràng là muốn biến nàng thành bia ngắm mà.
“Cất mấy thứ này vào tráp đi.” Tống Vân Chiêu nói với Hàng Hương.
Hàng Hương thấy cô nương có vẻ không vui, liền nói: “Cô nương, người không vui sao? Xiêm y và trang sức này đều là đồ tốt nhất, đợi đến Bá phủ, chắc chắn cô nương sẽ được Bá phu nhân yêu thích.”
Chỉ cần được Bá phu nhân yêu thích, việc tham gia tuyển tú sẽ có thêm vài phần chắc chắn, đây chẳng phải chuyện tốt sao?
Lời Hàng Hương vừa dứt, Thiến Thảo liền vén rèm bước vào, hừ mũi nói: “Ta thấy ngươi là vui mừng đến choáng váng rồi, ngươi cũng không nghĩ xem, trong mắt phu nhân chỉ có Đại cô nương, Đại phu nhân thì một lòng vì Ngũ cô nương, cô nương của chúng ta xuất sắc như vậy liệu có phải chuyện tốt?”
Hàng Hương ngẩn người, ngay sau đó liền tức giận nói: “Sao Đại phu nhân lại làm như vậy? Lúc trước, chính cô nương là người đưa tin cho bà ấy mà!”
Đây chẳng phải là qua cầu rút ván, vong ân bội nghĩa sao?