Tống Thanh Hạm vừa nói vừa lấy khăn tay lau nước mắt, Thái thị nghe vậy mặt mày tối sầm, giận dữ nói: “Sao con không nói chuyện này với ta? Hôm nay, ta nhất định phải đi tìm cô mẫu con.”
“Mẫu thân, người đừng đi,” Tống Thanh Hạm vội vàng khuyên can: “Nếu để Sở đại cô nương biết thì nàng ấy lại mượn cớ đó gây sự, sao có thể vì con mà khiến cô mẫu bị khó xử?”
Đại phu nhân và Thái thị làm chị em dâu nhiều năm, tự nhiên có thể nhìn ra chuyện này bà ta thật sự không hay biết, xem ra lời Thanh Hạm nói là thật.
Nghĩ vậy, đại phu nhân liền nhìn Thái thị nói: “Đệ muội, muội xem muội làm việc kiểu gì vậy? Nếu để Diệp Hi và mấy đứa nhỏ cùng đi, người nhà mình đông đúc đứng ở đó, thì Sở đại cô nương cũng phải dè chừng vài phần. Nàng ta sắp xuất giá rồi, cũng phải giữ mặt mũi chứ.”
Tống Vân Chiêu xem thế là đủ rồi, đại phu nhân này miệng lưỡi thật sắc bén, lúc này còn không quên kéo cả Tống Diệp Hi vào, hơn nữa nói năng rất đúng lý hợp tình, nghe thật đường hoàng chính nghĩa.
Khâm phục!
Tống Thanh Hạm thấy mẫu thân vẫn còn chút do dự, liền lập tức mở miệng nói: “Đại bá mẫu đừng trách cô mẫu, đâu phải cô mẫu không muốn để các tỷ muội trong nhà cùng đi, thật sự là… cô mẫu ở phủ Bá phủ cũng rất khó xử, bà sợ các muội ấy đến đó chịu uất ức, đến lúc đó biết ăn nói sao với người? Người xem con đây này, chẳng phải cũng phải nhẫn nhịn, có uất ức cũng tự nuốt vào bụng đó sao.”
Đại phu nhân hiểu ý Tống Thanh Hạm. Thái thị sĩ diện, không muốn để bà ta biết Định Nam bá phu nhân, thân là vợ kế, ở Bá phủ thật ra cũng chẳng vẻ vang gì.
Sợ bị bà ta chê cười!
Hơn nữa, đại phu nhân cũng nghe ra Tống Thanh Hạm ám chỉ, đi thì được, nhưng có uất ức cũng phải tự chịu.
Đại phu nhân vốn rất không thích tính cách mềm mỏng, ẩn ý của Tống Thanh Hạm, chuyện nói thẳng thì bị nàng nói thành bóng gió khó nghe.
"Thật là làm khó con rồi Thanh Hạm, càng như vậy, nhà chúng ta càng phải chống lưng cho con, chống lưng cho Bá phu nhân, để tỷ muội các con đều đi, cho Sở đại cô nương thấy nữ nhi Tống gia chúng ta cũng không phải dễ trêu chọc. Cũng cho người ta biết, sau lưng Bá phu nhân cũng có người chống đỡ. Hiện giờ phụ thân con và bá phụ con quả thật chức quan không cao, nhưng Tống gia ta không phải nhà không có nội tình, không cần sợ."
Thái thị: "…"
Thật biết thừa nước đυ.c thả câu, đại phu nhân chẳng lẽ là khỉ đầu thai!
Chuyện này cứ vậy định rồi, mọi người đều vui mừng hớn hở lần lượt rời đi.
Tống Vân Chiêu liền thấy khóe miệng Tống Cẩm Huyên không nhịn được mà nhếch lên, bước chân vội vàng rời đi, xem ra Xa di nương đã đi theo chiêu số của đại phu nhân rồi? Hôm nay đại phu nhân nói tỷ muội mà chẳng phân biệt đích thứ gì.
Tống Diệp Hi không đi theo đại phu nhân về Đông viện, mà nhanh chân đuổi theo Tống Vân Chiêu, cười nói: “Chiêu muội muội, muội có hoan nghênh ta đến chỗ muội uống chén trà không?”
“Hi tỷ tỷ, tỷ muốn đến thì ta đương nhiên là hoan nghênh rồi.” Tống Vân Chiêu làm ra vẻ vui mừng, hớn hở dẫn người về viện mình.
Tống Diệp Hi, Tống Vân Chiêu và Tống Cẩm Huyên đều cùng tuổi, Tống Diệp Hi lớn nhất, rồi đến Tống Cẩm Huyên, cuối cùng là Tống Vân Chiêu.
Vì hai phòng tính theo thứ tự riêng, nên phần lớn lúc mọi người xưng hô chị em ở phòng bên cạnh đều sẽ thêm tên, tránh rối loạn thứ bậc.
Trong sách viết về Tống Diệp Hi không nhiều, chỉ nói đến việc nàng ta ở Bá phát hiện Tống Thanh Hạm tính kế Tống Vân Chiêu nhưng lại chọn cách im lặng.
Vả lại, sau đó Tống Diệp Hi cũng không thể tham gia tuyển tú, bởi vì về sau chân nàng ta bị thương. Nàng ta nói là do Tống Thanh Hạm gây ra, nhưng không có chứng cứ, hơn nữa sau đó Tống Thanh Hạm lại thuận lợi vào cung, người bên đại phòng liền ém chuyện này xuống.
Lúc này, Tống Diệp Hi đến tìm Tống Vân Chiêu uống trà, chuyện này trong sách không hề nhắc đến.
Tống Vân Chiêu không biết Tống Diệp Hi có ý gì, bèn mời người vào phòng, sai nha hoàn dâng trà lên, rồi cười nói: “Hi tỷ tỷ đến tìm ta chỉ để uống trà thôi sao?”
Tống Diệp Hi đưa tay chọc vào trán Tống Vân Chiêu: “Chỉ có muội là lanh lợi, thật ra ta có chút chuyện muốn bàn với muội, muội đừng có mà thoái thác.”
Tống Vân Chiêu: "…"
Nhờ người giúp mà lại hống hách như vậy, quả thật khiến người ta cảm thấy rất cạn lời.