Chương 9.2: Đây là muốn xé rách mặt nhau

Khi đến chính viện thỉnh an Thái thị, nàng thấy đại phu nhân và Tống Diệp Hi cũng ở đó.

Tống Vân Chiêu hít sâu một hơi, điều gì đến rồi cũng sẽ đến, nàng nhẹ nhàng bước vào, đoan trang tiến lên hành lễ: “Nữ nhi thỉnh an mẫu thân, thỉnh an đại bá mẫu.”

Thái thị chẳng buồn liếc nhìn, vốn đã bực dọc trong lòng, thấy vẻ mặt như đưa đám của tiểu nữ nhi thì càng thêm tức giận, nói: “Bây giờ thì quy củ học được càng ngày càng tốt đấy, nhưng lại để trưởng bối ở đây chờ đợi.”

Tống Vân Chiêu nghe giọng điệu đó thì biết ngay Thái thị đang muốn kiếm chuyện. Sáng sớm thức dậy mí mắt đã giật liên hồi, nàng cảm thấy hôm nay có thể gặp xui xẻo, nên để tránh tai bay vạ gió, nàng còn cố ý đến chính viện sớm hơn mọi ngày.

“Mẫu thân, đại tỷ tỷ còn chưa đến sao? Sao lại để trưởng bối ở đây chờ đợi như vậy?” Tống Vân Chiêu lập tức phản đòn, nữ nhi bảo bối của người còn chưa tới, người còn mặt mũi nào mà kiếm chuyện với con?

Thái thị tức giận đến mặt mày đen lại, đang định mở miệng trách mắng thì nghe đại phu nhân lên tiếng: “Tam đệ muội à, ta biết xưa nay muội vẫn luôn thiên vị Thanh Hạm, nhưng cũng không thể coi Vân Chiêu như cỏ rác. Chờ tam đệ về kinh biết chuyện này, e là lại thêm đau lòng.”

Nghe đại phu nhân nói vậy, Tống Vân Chiêu thầm khen một tiếng trong lòng, nàng gãi đúng lộ chỗ ngứa mà lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ pha chút khổ sở.

Thái thị: "..."

Tống Vân Chiêu đi thẳng đến chỗ Tạ Lâm Lang ngồi xuống, Tống Cẩm Huyên cũng ở cạnh nàng, nhưng cả hai người đều như khúc gỗ đứng im ở đó.

Nàng vừa ngồi xuống thì Tống Thanh Hạm đến. Thái thị còn chưa kịp mở miệng, đại phu nhân đã đem những lời vừa rồi nói nguyên văn vào mặt Tống Thanh Hạm: “Thanh Hạm, con là đại tỷ phải làm gương cho muội muội, sao lại đến muộn thế này, còn để trưởng bối phải chờ đợi, ra thể thống gì nữa? May là ở trong nhà, nếu truyền ra ngoài, người ta lại nghĩ gia giáo của Tống gia cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Tối qua Tống Thanh Hạm không ngủ ngon giấc, từ phủ Định Nam Bá trở về đã mang một bụng tức. Sở Ngọc Oánh cố ý mời mấy người bạn tốt đến phủ làm khách, biết rõ nàng cũng ở đó, còn cố tình trước mặt mọi người làm nàng mất mặt, nhưng nàng vẫn phải cắn răng nhẫn nhịn, về đến nhà thì trút giận cả nửa đêm, sáng nay tự nhiên sẽ đến muộn.

Nào ngờ hôm nay đại bá mẫu lại đến đây.

Liếc mắt nhìn quanh, Tống Vân Chiêu, người luôn đến muộn, vậy mà hôm nay đã đến rồi, trong lòng càng thêm khó chịu. Đúng như lời mẫu thân nói, muội muội này chính là đến khắc mẹ con các nàng.

Tống Thanh Hạm cố nén cơn giận, nói lời xin lỗi: “Đại bá mẫu nói phải, sau này ta sẽ chú ý.”

Thái thị lập tức bênh vực nữ nhi: “Đại tẩu à, hôm qua phủ Định Nam Bá mở tiệc đãi khách, Thanh Hạm giúp cô mẫu con bé chiêu đãi khách nên không tránh khỏi vất vả, vì vậy hôm nay mới đến muộn.”

Đại phu nhân nghe vậy liền nổi giận. Cơ hội tốt như vậy chỉ có Tống Thanh Hạm, con gái bà thì chẳng được chút lợi lộc nào. Vì thế bà nói: “Tam đệ muội nói cũng phải, nếu Thanh Hạm hào phóng một chút, dẫn theo vài muội muội cùng đi, cũng có người giúp đỡ, đâu đến nỗi vất vả như vậy.”

Thái thị nhìn đại phu nhân, cố gắng kìm nén cơn nóng giận, ổn định tinh thần rồi mới nói: “Đại tẩu à, lời này của tẩu thật oan quá, quy củ của phủ Định Nam Bá rất nhiều, đâu phải do một mình ta quyết định được, bên đó chỉ gọi Thanh Hạm qua thôi, ta còn cách nào khác chứ.”

“Là không có cách, hay là không muốn nghĩ cách? Tam đệ muội à, Định Nam Bá phu nhân chính là tỷ tỷ ruột của muội đó.” Đại phu nhân thật sự đã rất nóng ruột rồi, cứ tiếp tục như vậy thì nữ nhi của bà thật sự là đến một ngụm canh cũng không có phần. Cho nên hôm nay bà mới làm ầm ĩ lên trước mặt mấy đứa nhỏ.

Chính là muốn xé rách mặt nhau, xem Thái thị làm sao đùn đẩy nữa.