Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tống Vân Chiêu, Tạ Lâm Lang chỉ cho rằng nàng kinh ngạc về tin tức, liền hạ giọng nói: “Đệ đệ ta di theo trưởng bối trong nhà ở kinh thành làm ăn buôn bán, kết giao không ít người, đế ấy nhờ ca ca ta mang tin tức về nói trong triều có đại thần muốn dâng tấu lên bệ hạ mở rộng tuyển tú.”
Thật đúng là tin tức này, Tống Vân Chiêu có cái nhìn khác về Tạ gia.
Tạ gia so với những gì nàng tưởng tượng, cũng như những gì được nhắc đến vài câu phiến diện trong sách, còn lợi hại hơn nhiều.
Tống Vân Chiêu cố gắng tỏ vẻ kinh hãi, nói: “Tin tức này có chính xác không?”
Tạ Lâm Lang liền nói: “Chắc là chính xác, ca ca ta nói, phủ Định Nam Bá lần này muốn một mình chiếm hết lợi lộc, rất nhiều người đều ngấm ngầm bất mãn, mấy ngày nay Định Nam Bá bị ngự sử buộc tội không ít lần. Nhưng mà, bệ hạ nể mặt Sở Quý phi bị bệnh chết nên đã giữ lại tấu chương, không công bố.”
“Tin tức của cô nương thật là linh thông.” Tống Vân Chiêu cảm thấy hình như mình đã phát hiện ra một Bách Hiểu Sinh trong giới giang hồ.
“Đó là đương nhiên, bọn ta là người làm buôn bán, điều quan trọng nhất là phải chú ý đến những biến động của pháp lệnh triều đình, hướng đi của các quan viên trong triều. Thương hộ làm buôn bán cũng chẳng dễ dàng gì, quan lão gia nào cũng không thể đắc tội, chỉ có thể hết sức cẩn thận mà giữ gìn mối quan hệ, không thể không dụng tâm tìm hiểu.”
Địa vị của thương nhân ở đời sau rất cao, có tiền đều là đại gia, hoàn toàn trái ngược với thời đại này. Tống Vân Chiêu nhìn Tạ Lâm Lang không hề có nửa phần ủy khuất bất bình, cuối cùng cũng hiểu vì sao nàng ấy thà không làm thê mà vẫn muốn vào nhà quyền quý làm thϊếp.
Là vì nàng ấy muốn mở một con đường cho những huynh đệ đang dùi mài kinh sử trong nhà.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Tống Vân Chiêu rất bội phục cô nương này. Nàng là người xuyên không, có kinh nghiệm của hai đời người, cho nên tâm thái có thể bình tĩnh, làm việc có thể ổn định, nhưng Tạ Lâm Lang thì khác.
“Bây giờ ta đã hiểu rõ vì sao cô nương lại muốn làm thϊếp cho người ta.” Tống Vân Chiêu nhẹ nhàng thở dài nói.
Tạ Lâm Lang mím môi cười: “Tam cô nương…”
"Cứ gọi ta là Vân Chiêu."
Tạ Lâm Lang hơi khựng lại, ngay sau đó lấy lại tinh thần, cười tươi nói: "Vậy ta không khách sáo nhé, muội cũng đừng gọi biểu tiểu thư nữa, cứ gọi ta là Lâm Lang. Được làm bạn với muội mà muội không chê ta, ta thật sự kiếm lời rồi."
Tống Vân Chiêu bật cười, cũng cảm nhận được lời Tạ Lâm Lang nói là thật lòng, nhưng cũng ẩn chứa vài phần chua xót. Người ở đời mà, luôn có những điều không được như ý.
"Vân Chiêu, chuyện ở phủ Định Nam Bá muội đừng lo lắng, cứ đợi thêm vài ngày nữa."
Tống Vân Chiêu khẽ gật đầu, nàng vốn dĩ cũng không vội vàng. Đời này nàng không muốn cho Tống Thanh Hạm bất kỳ cơ hội nào hãm hại mình ở phủ Định Nam Bá.
"Đáng tiếc là chúng ta không thể ra ngoài, nếu không ta đã có thể dẫn muội đi dạo khắp kinh thành rồi." Tạ Lâm Lang tỏ vẻ tiếc nuối.
Tống Vân Chiêu cũng muốn ra ngoài dạo chơi: "Đợi phụ thân ta trở về thì ta sẽ được ra ngoài."
Thái thị vốn không ưa nàng, chắc chắn sẽ không cho nàng ra ngoài. Ở Nam Vũ, nàng còn có phụ thân chống lưng, nên mới có thể muốn ra ngoài là ra, Thái thị dù mười lần thì có năm lần muốn cản nàng, nhưng tóm lại vẫn còn năm lần được ra ngoài hít thở không khí.
Giờ phụ thân không ở kinh thành, Thái thị không có ai kiềm chế, đương nhiên không muốn nhìn nàng tự do tự tại.
Chỉ hai ngày sau, Tống Vân Chiêu đã nhận ra sự nôn nóng của Thái thị, ngay cả tính tình cũng trở nên tệ hơn, mỗi sáng đi thỉnh an đều muốn kiếm cớ gây khó dễ cho nàng. Nàng là cáo già ngàn năm, há lại để cho bà ta bắt được nhược điểm mà trút giận lên mình? Mấy ngày nay, nàng ra vẻ đáng thương thật sự là đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, cũng khiến Thái thị nghẹn một bụng tức.
Sáng nay, Tống Vân Chiêu vừa thức dậy đã thấy mí mắt phải giật liên hồi, luôn cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.