Bước vào viện Thái thị, hoa cỏ nở rộ đúng kỳ, được chăm sóc chỉnh tề. Dưới mái hiên có hai tiểu nha hoàn mới được đưa đến, thấy các nàng tới liền nhanh chóng vén rèm.
Tống Vân Chiêu còn chưa vào cửa đã nghe tiếng cười vui vẻ của Đại tỷ Tống Thanh Hạm, kèm theo đó là giọng nói từ ái của Thái thị. Nàng làm như không nghe thấy gì, cứ thế bước vào.
Tống Cẩm Huyên biết tính tình Tam muội cổ quái, nói năng thẳng thắn. Tuy Thái thị chán ghét nàng, nhưng nếu khiến nàng chịu ấm ức thì nàng nhất định sẽ đi cáo trạng với phụ thân. Vì vậy dù Thái thị vẫn ghét nàng, cũng không thể làm quá lộ liễu.
Tống Vân Chiêu vừa bước vào phòng, nụ cười trên mặt Thái thị lập tức tắt ngấm.
Tống Thanh Hạm vẫn mỉm cười duyên dáng: “Tam muội muội tới rồi.”
Tống Vân Chiêu hành lễ với Thái thị, gật đầu với Tống Thanh Hạm, rồi ngồi xuống không chút khách khí.
Thái thị nhìn nàng liền cảm thấy khó chịu. Con gái ruột mà cứ như oan gia vậy!
Tống Cẩm Huyên ngoan ngoãn theo sau, hành lễ xong thì im lặng ngồi. Ánh mắt lướt qua Thái thị và Tống Thanh Hạm, rồi cụp xuống không nói gì.
Thái thị lạnh mặt, nói: “Ngày mai ta sẽ mang theo Đại tỷ tỷ của các con lên kinh thành. Hai đứa ở lại trong phủ không được làm loạn. Nếu có ai mời ra ngoài chơi, tất cả đều phải từ chối. Mọi việc đợi ta trở về rồi tính sau.”
Tống Cẩm Huyên ngẩn ra. Phu nhân muốn mang Đại tỷ lên kinh thành? Sao lại đột ngột vậy?
Nàng ta theo bản năng nhìn sang Tống Vân Chiêu, lại thấy Tống Vân Chiêu chẳng có chút phản ứng nào, vẫn thản nhiên như thể chẳng liên quan gì tới mình.
Trong lòng Tống Cẩm Huyên bực bội. Thái thị và Tống Thanh Hạm cười tươi như vậy, rõ ràng là có chuyện tốt. Nhưng phu nhân lại không mang mình theo, chuyện này sao có thể chấp nhận được?
Nàng ta đảo mắt một vòng, rồi lập tức mở miệng nói: “Mẫu thân, đường đến kinh thành xa xôi, chỉ một mình Đại tỷ tỷ hầu hạ bên người sợ là sẽ mệt. Hay là để nữ nhi theo cùng, vừa có thể phụng dưỡng mẫu thân, vừa đỡ đần giúp Đại tỷ.”
Từ nhỏ tới giờ, Tống Cẩm Huyên chưa từng được tới kinh thành, nhưng nàng ta biết ông ngoại mình là quan lục phẩm, lại là chủ sự ở Võ Tuyển Tư, trong tay nắm thực quyền.
Tống Thanh Hạm nhẹ nhàng nói: “Nhị muội muội có lòng ta hiểu, nhưng nghe nói gần đây Xa di nương cảm nắng ngã bệnh, muội vẫn nên chăm sóc nương thì hơn. Hơn nữa, dọc đường có nha hoàn hầu hạ, ta cũng không mệt nhọc gì.”
Sắc mặt Tống Vân Chiêu vẫn không thể hiện cảm xúc gì. Thái thị càng nhìn nàng càng thấy tức, càng cảm thấy chướng mắt.
Rốt cuộc ai mới là mẹ chứ?
Đang định mở miệng dạy dỗ vài câu thì ngoài cửa vang lên một trận huyên náo, sau đó giọng nói của Đại tẩu Tưởng thị vọng vào.
Trong lòng Thái thị chợt có cảm giác… không lành!