"Hôm nay em..." Cô cắn chặt môi dưới hỏi: "Có thể ở lại đây không?"
"Ồ?" Anh nhướng mày, lại một lần nữa biết rõ mà vẫn cố hỏi: "Vì sao muốn ở lại đây?"
Dù hai người một đứng một ngồi, nhưng sự chênh lệch chiều cao vẫn có thể thấy rõ bằng mắt thường. Giang Phái Ngọc đứng trước mặt anh trông mỏng manh, mềm mại như một cành liễu.
"Chúng ta đã ba tháng không... gặp nhau rồi."
Giọng cô nhỏ hơn lúc nãy, đầu cũng cúi thấp hơn. Giọng nói mềm mại nghe có chút tủi thân.
Dường như vì chuyện ba tháng không gặp mà cảm thấy tủi thân: "Em rất nhớ anh, anh trai. Em có thể nấu cơm cho anh ăn. Gần đây em lại học được mấy món mới."
Kỳ Diễn hiển nhiên rất hài lòng với câu trả lời của cô, mặc kệ trong lời nói này có mấy phần thật, mấy phần giả.
Lời nói dối cũng là nói cho người khác nghe. Có thể mang lại giá trị cảm xúc chính là lời có ích.
Anh dùng tay nâng khuôn mặt đang không ngừng cúi xuống của cô lên, thân thiện nhắc nhở: "Được rồi, cúi thêm chút nữa là vùi vào trong rồi."
Mặt Giang Phái Ngọc lập tức đỏ bừng. Cô ngẩng đầu lên, dường như rất nhạy cảm với những từ ngữ như này.
"Cũng không phải chưa từng, sao lại ngại ngùng như vậy." Anh cười cười, ngón tay tự nhiên di chuyển từ cằm lên môi cô. Đầu ngón tay dừng lại trên cánh môi nhẹ nhàng vuốt ve.
Giang Phái Ngọc chọn cách bỏ qua câu nói này, cho dù mặt cô đã triệt để đỏ bừng.
Cô cảm thấy mình nên báo cho chú Burton một tiếng là hôm nay không về, để ông khỏi lo lắng.
Khi cô đứng dậy định lấy điện thoại trong cặp ra thì Kỳ Diễn hơi dùng sức để cô ngồi xuống đùi mình. Sau đó anh đưa điện thoại của mình cho cô: "Dùng của anh đi."
Cô nhìn tư thế của hai người lúc này, có chút khó xử.
Biết cô đang lo lắng điều gì, Kỳ Diễn cười nhạt: "Sợ cái gì, ông ấy lại không nhìn thấy. Trừ phi ông ấy lắp camera theo dõi ở chỗ anh."
Tay anh đặt trên eo cô, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo sống lưng. Giọng điệu anh đầy ẩn ý: "Hơn nữa, em gái ngồi trên đùi anh trai không phải rất bình thường sao."
Có lẽ em gái mới vài tuổi ngồi trên đùi anh trai mới là bình thường. Nhưng em gái đã hai mươi hai tuổi ngồi trên đùi anh trai thì không còn bình thường nữa rồi.
Huống chi, tay của anh trai lúc này đã sớm không cam lòng chỉ dừng lại ở sau lưng cô.
Không biết vì sao, Giang Phái Ngọc đột nhiên nhớ tới một câu nhận xét của An Thiến về anh.
An Thiến chỉ gặp anh một lần. Đó là khi cô ấy đưa Giang Phái Ngọc về nhà, tình cờ gặp ở dưới lầu.
Chiếc Falcon 6X đậu ở bãi đáp cách đó không xa. Lúc đó cháy rừng còn chưa bị dập tắt. Ngọn núi phía sau đã cháy liên tục một tuần.
Ánh lửa chiếu rực cả bầu trời, khói đen bị gió thổi đi khắp nơi, giống như một ngọn núi lửa nhỏ vừa phun trào.
Sau khi chiếc trực thăng mạnh mẽ và uy phong hạ cánh, cánh quạt vẫn chưa hoàn toàn dừng hẳn.
Kỳ Diễn chính là vào lúc này bước xuống cầu thang dây. Giữa các ngón tay còn kẹp một điếu thuốc. Anh bước đi thong dong, không vội vã.
Ánh mắt anh không có nhiệt độ, trên mặt cũng không có biểu cảm gì. Cả người toát lên vẻ máu lạnh của kẻ ở địa vị cao. Phía sau có mấy vệ sĩ lính đánh thuê cầm súng đi theo.
Anh và khung cảnh nguy hiểm khiến người ta máu huyết sôi trào này quá mức hợp nhau.
Không chỉ có gương mặt đỉnh cao, vóc dáng đỉnh cao, mà ngay cả khí thế cũng mạnh đến đáng sợ.
Không phù hợp với tuổi tác của anh, nhưng lại phù hợp với những gì anh đã trải qua.
Sau đó, An Thiến đã vô cùng khoa trương mà bày tỏ sự rung động của mình với Giang Phái Ngọc: "Gương mặt và vóc dáng của anh ấy có một loại tính dục cực hạn. Phần eo hông cho người ta cảm giác rất rắn chắc, mạnh mẽ. Mình rất ít khi dùng kiểu miêu tả khả năng sinh lý mạnh này để khen ngợi một người."