Bức ảnh được chụp vào lúc đó. Anh dùng giọng điệu dỗ trẻ con để dỗ cô: "Em xem, bộ dạng bây giờ của em giống hệt lần đầu tiên bị anh dọa khóc đúng không."
Khác với tấm ảnh chụp chung này, bốn năm trước nước mắt của cô là do cô tự mình lặng lẽ lau đi.
Trong tấm ảnh, nước mắt của cô bị kẻ gây ra nhẹ nhàng hôn đi, chỉ còn lại đôi mắt đỏ hoe. Mà Kỳ Diễn đang giơ điện thoại lên chụp ảnh phía sau cô cũng lọt vào trong gương.
Anh trông vừa nho nhã vừa ôn hòa, đôi mắt mang ý cười, bớt đi vẻ uy hϊếp và áp bức thường ngày, chỉ còn lại sự thỏa mãn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Dã thú ăn no rồi đều sẽ trở nên hiền lành.
Người đàn ông vừa mới họp trực tuyến xong. Áo sơ mi và áo vest vẫn phẳng phiu, chỉ có chỗ khuỷu tay có thêm vài nếp nhăn lộn xộn.
Vai anh rất rộng. Khi anh dựa từ phía sau tới càng làm nổi bật lên vẻ nhỏ nhắn của cô gái trong lòng.
Trên mặt anh mang theo nụ cười tao nhã. Khó có thể tưởng tượng ở nơi bức ảnh không chụp tới, đang có câu chuyện gì đó lặng lẽ diễn ra.
Sở dĩ cô dám đưa ảnh cho người khác xem là bởi vì tấm ảnh này thật sự không nhìn ra điều gì bất thường.
Chỉ có một cô em gái đang tủi thân khóc thút thít và một người anh trai đang dịu dàng dỗ dành em gái.
Chỉ nhìn ảnh thôi thì quả là một khung cảnh ấm áp và tình cảm.
Đương nhiên, tấm ảnh này cũng chẳng có tác dụng gì. Hệ thống an ninh nghiêm ngặt như vậy sao có thể bị phá vỡ chỉ vì một tấm ảnh được.
Nhưng cuối cùng Giang Phái Ngọc vẫn được đi lên. Bởi vì đối phương nhận được một cuộc điện thoại. Hình như là trợ lý của Kỳ Diễn gọi tới.
Sau đó Giang Phái Ngọc được mời vào một cách lịch sự.
Cô đi thang máy thẳng lên tầng cao nhất, trong tay cầm theo món quà mua trên đường. Dù sao cũng đã ba tháng không gặp, cô cảm thấy không thể tay không đến làm khách được.
Đây là lễ nghi của người Trung Quốc.
Cửa thang máy mở ra. Cô bước ra ngoài.
Đập vào mắt là một hành lang siêu dài. Đi sâu vào trong, trần nhà được thiết kế theo kiểu đèn giấu kín. Ánh sáng nhàn nhạt trải ra như sương. Bàn làm việc bằng đá núi lửa. Phía trên ngoài vài cuốn sách đang mở ra thì còn có một bình rượu vang đỏ vừa được đánh thức.
Cô nhớ mang máng. Lần trước cô tới, bàn làm việc ở đây còn làm bằng gỗ mun, không ngờ nhanh như vậy đã thay đổi rồi.
Gỗ mun rất cứng, ngồi lên không thoải mái chút nào.
Bây giờ đổi thành đá núi lửa cứng rắn và thô ráp hơn...
Trong lòng Giang Phái Ngọc dâng lên một nỗi sợ hãi khác thường.