Chương 15: Lần đầu tiên

Mặt cô lập tức đỏ lên.

"Anh... anh đừng nói thế." Tính cách mềm yếu, giọng nói cũng mềm mại.

Làm sao cô có thể không có chút nóng nảy nào, anh nói cái gì chính là cái đó.

Cho dù tức giận cũng chỉ là bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rồi thôi.

Kỳ Diễn giữ eo cô: "Tóm lại, ít tiếp xúc với cô ta đi."

Giang Phái Ngọc biết trong chuyện này cô không có quyền phản kháng.

Về việc tại sao anh biết rõ ràng như vậy, ngay cả bố của bạn cô là ai anh cũng biết thì Giang Phái Ngọc cũng không bất ngờ.

Mọi thứ của cô ở chỗ anh đều là trong suốt.

Đương nhiên không phải vì anh quan tâm cô nhiều cỡ nào. Giang Phái Ngọc hiểu rõ trong lòng. Anh là người thông minh có địa vị cao, không thể dung thứ việc bị lừa gạt.

Giống như mẹ lừa gạt chú Burton vậy.

Nhưng Kỳ Diễn không phải là chú Burton. Anh còn tàn nhẫn hơn chú Burton nhiều, cũng có thủ đoạn và năng lực hơn.

Sở dĩ lâu như vậy rồi mà chú Burton vẫn không tra được một chút tin tức nào của mẹ, chính là vì Kỳ Diễn đã chặn đứng từ trước.

Loại người này...

May mà mẹ lừa gạt không phải là anh.

Nếu không hiện tại hẳn là đã sớm...

Lúc này, ngón tay anh vuốt dọc theo xương cụt của cô từ từ lên trên: "Tiền có đủ dùng không?"

Cơ thể cô vẫn chưa hoàn hồn khỏi cơn run rẩy: "Ừm, đủ ạ."

Trong tay cô có một thẻ phụ do Kỳ Diễn đưa cho.

Đó là sau một tháng họ ở đây ngày đêm không ngừng nghỉ, anh đưa cho cô.

"Không được lén lút để dành. Mỗi tháng đều phải tiêu hết. Anh sẽ kiểm tra đấy." Anh cảnh cáo cô.

"Nhưng một tháng mười triệu..." Cô có vẻ rất khó xử, "Em không dùng hết nhiều thế đâu."

"Cái vẻ nghèo hèn này." Anh khẽ cười: "Em có thể mời các bạn học ăn một bữa, hoặc tặng họ một chút quà. Đám chuột nhỏ tham lam này chỉ cần được chút lợi lộc là sẽ trở nên nịnh hót, giống như những con trùng roi không xương."

Giang Phái Ngọc nghĩ, không phải như thế đâu.

Bạn học của cô đa phần đều rất tốt, mặc dù cũng có một số ít không tốt lắm.

"Em đừng học hư từ mẹ em, lừa gạt anh giống như bà ta đã lừa gạt bố anh vậy." Ngón tay anh đếm xong số đốt xương cụt của cô, cuối cùng dừng lại trên vết bớt không đều ở bên mông trái của cô.

Anh đặt tay lên đó vỗ vỗ, cười cảnh cáo cô: "Ông già đó có lịch sử tình trường phong phú, nhưng anh thì chỉ có mình em thôi. Lần đầu của anh là do em phá. Cho nên, Winnie à, đừng lừa dối anh."

Tay anh đã đặt ra sau gáy cô, nhẹ nhàng vuốt ve trên đoạn cổ mảnh khảnh ấy.

Giang Phái Ngọc có thể cảm nhận rõ ràng những vết chai trong tay anh.

Anh khác với những cậu ấm đang chờ kế thừa gia sản tổ tiên trong nhà. Tài sản khổng lồ của anh đều là tự mình kiếm được.

Mặc dù anh cũng là cậu cả có thể kế thừa gia sản.

Nhưng anh không có chút hứng thú nào với số tiền dưỡng già ít ỏi của bố mình.

Cứ để đó cho đám chuột nhỏ trong nhà chơi trò chơi tranh giành di sản đi.

Đương nhiên, nếu Winnie cũng muốn trở thành một trong số những con chuột nhỏ đó, thì anh cũng có thể giúp động tay động chân vào di chúc của ông già.

Người trong cuộc không hề biết rằng chỉ cần cô gật đầu, là có thể dễ dàng lấy được toàn bộ di sản của chú Burton.

Ngay lúc này cô chỉ cảm thấy bàn tay đang vuốt ve gáy mình giống một con mãng xà mạnh mẽ đầy sức lực có thể bóp gãy cổ cô bất cứ lúc nào.

Những lời anh vừa nói... là đang làm nũng hả?

Đúng vậy, lần đầu tiên của anh... hình như là dành cho cô.