Chương 14: Ngoại lệ duy nhất

"Há miệng ra." Anh ra lệnh cho cô.

Cô ngoan ngoãn há miệng ra, sau đó cảm nhận được một nụ hôn kiểu Pháp ướŧ áŧ đến nghẹt thở.

Nụ hôn của anh không hề dịu dàng, tính xâm lược quá mạnh. Dường như anh muốn cướp đoạt tất cả ôxy trong miệng cô.

Miệng của cô bị lưỡi chặn kín, không thể khép vào được. Khóe miệng và hai má đau nhức đến nỗi cô muốn khóc.

Anh nhẹ giọng dỗ dành cô: "Yên tâm, anh chỉ cọ bên ngoài một chút thôi, không vào đâu."

Không biết qua bao lâu, Giang Phái Ngọc vô lực tựa vào vai Kỳ Diễn, khẽ nức nở.

"Đồ vô dụng, còn chưa vào."

Giọng anh có chút trầm khàn.

Anh chắc hẳn cũng rất thỏa mãn, vì thế so với vừa rồi, anh dịu dàng hơn một chút.

"Ở trường em có kết bạn mới không?" Bỏ qua hành vi lúc này của bọn họ, giọng điệu ôn hòa của anh không khác gì một người anh trai quan tâm em gái.

"Có mấy người, ừm..."

Cô không kìm được mà run lên.

Cô nghĩ, thà anh trực tiếp vào còn hơn. Như bây giờ càng khó chịu.

"Có một người tên An Thiến, và một người tên Dora..."

Tay anh sờ đến mông cô: "Đừng tiếp xúc với người này nữa."

"Tại sao?" Cô khó hiểu, ngước đôi mắt tròn xoe lên: "Cô ấy rất tốt mà."

Giống như Giang Phái Ngọc đã nói, con người luôn bị những thứ mà mình chưa từng có được hấp dẫn.

Mặc dù trong mắt Kỳ Diễn, ngây thơ và ngu ngốc không có khác biệt về bản chất.

Anh không thích giao thiệp với loại người này. Không phải vì không nỡ, mà là loại người này thường không có giá trị lợi dụng.

Trước khi gặp anh, họ đã vì sự ngu ngốc của mình mà bị người khác dễ dàng vắt kiệt rồi.

Anh chưa bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô ích.

Ngoại lệ duy nhất chính là Winnie.

Có lẽ do tuổi còn nhỏ, thỉnh thoảng có vài lời nói ngây ngô cũng khiến anh thấy đáng yêu.

Lúc này, người đàn ông đang ngồi dựa vào ghế sô pha, quần tây màu đen đã sớm tan hoang. Kẻ đầu sỏ vẫn dùng đôi mắt trong veo sáng ngời đó nhìn anh.

Cô không cận thị, thủy tinh thể không chút biến đổi, giống như một viên bi thủy tinh, lông mi rậm rạp, cong vυ"t vừa phải. Mũi không quá cao nhưng hình dáng lại rất đẹp. Nhất là miệng của cô.

Đây là bộ phận Kỳ Diễn thích nhất.

Mềm mại nhỏ nhắn, đầy đặn căng mọng.

Cho dù là ăn ở đây, hay là bị ăn ở đây cũng đều rất sướиɠ.

"Bố của cô ta là chính khách, năm nay lại là người được bầu chọn đầu tiên. Em tưởng cô ta đối xử tốt với em là vì bản thân em à?"

Lời anh nói khiến Giang Phái Ngọc sửng sốt. Cô không ngờ Dora lại có thân phận như vậy. Bởi vì ngày thường ăn mặc và chi tiêu của cô ấy không giống như trong nhà có rất nhiều tiền.

Đối mặt với sự nghi hoặc của cô, anh khẽ cười nhạo: "Bảo bối, những người này kiêng kỵ nhất là việc phô trương. Càng phô trương lại càng dễ bị điều tra gốc gác."

Giang Phái Ngọc lập tức liên tưởng đến Kỳ Diễn.

Bởi vì ghét kẹt xe lãng phí thời gian, cho nên anh đều đi bằng máy bay trực thăng. Nơi tấc đất tấc vàng mà anh lại sở hữu một bãi đáp tư nhân khổng lồ.

Càng đừng nói đến những đồ cao cấp đặc riêng chỉ mặc một lần là vứt đi kia.

Công nhân thủ công dùng từng đường kim mũi chỉ khâu nên, tốn thời gian lâu như vậy, mắt họ cũng không biết đã tăng bao nhiêu độ.

"Anh không lãng phí, làm sao cung cấp cơ hội việc làm cho họ chứ?" Anh một tay nâng eo cô, đổi tư thế: "Hơn nữa, anh khác họ. Anh là công dân tốt tuân thủ pháp luật, không sợ bị điều tra. Tra tới tra lui cùng lắm cũng chỉ điều tra ra tội lσạи ɭυâи với em gái thôi."