Chỉ là vẻ bề ngoài như tướng mạo và dáng người này không phải là toàn bộ sức hấp dẫn của anh. Điều thực sự khiến người ta vừa yêu vừa hận là dã tâm và sự tàn nhẫn của anh.
Rõ ràng là một quý ông cao quý tao nhã, nhưng lại luôn có những hành vi không hề tương xứng với vẻ ngoài đó.
Anh rất giỏi cướp đoạt, và cũng thích thú với việc cướp đoạt những gì người khác thích.
Ở trên người anh, bạn sẽ không nhìn thấy bất kỳ sự dao động hay do dự nào.
Anh muốn lấy thứ gì của bạn thì nhất định sẽ lấy bằng được.
Cánh tay, đôi chân của bạn, thậm chí cả trái tim của bạn.
Đương nhiên, đó chỉ là nói đùa một chút thôi.
Giang Phái Ngọc trả điện thoại cho anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chú đồng ý rồi..."
"Đồ nhóc lừa đảo." Anh cười nhận lấy điện thoại, tiện tay ném sang một bên.
Người đàn ông ngồi thẳng dậy, vai và lưng duỗi ra. Cơ bắp cuồn cuộn khiến chiếc áo sơ mi may đo riêng căng lên thành một đường cong mạnh mẽ.
Anh cầm điếu xì gà lên. Lần này không có nhiều công đoạn rườm rà, anh trực tiếp ngậm vào miệng, hơi nghiêng đầu dùng bật lửa châm lửa.
Ánh lửa yếu ớt đó in bóng lên gương mặt anh, khiến sống mũi anh càng thêm rõ nét.
-
Giang Phái Ngọc không rõ mình đã ngồi lên đùi anh từ lúc nào.
"Em không rành cái này lắm..." Cô trông có vẻ hơi áy náy.
"Không sao, chuyện này không cần quá nhiều kỹ thuật." Anh đưa tay sờ mặt cô, vén tóc cô ra sau tai để nhìn rõ gương mặt cô hơn: "Em làm rất tốt."
Anh vừa giỏi châm chọc, hạ bệ người khác, đồng thời cũng rất giỏi khen ngợi và dẫn dắt. Đúng là một cao thủ thao túng tâm lý.
Khó có thể tưởng tượng được anh rốt cuộc đã thao túng bao nhiêu người. Giang Phái Ngọc cảm thấy anh hẳn là không có quá nhiều đạo đức.
"Làm thêm vài lần là quen thôi." Anh khen cô, đồng thời lại từ từ dẫn dắt: "Như bây giờ là rất tuyệt rồi."
Giang Phái Ngọc không dám cúi đầu.
Chỉ cần ánh mắt vô tình chạm phải, cô đã nhanh chóng dời đi.
Giang Phái Ngọc vội vàng ngẩng đầu, muốn dời sự chú ý sang nơi khác.
Cô nhìn Kỳ Diễn đang ở gần trong gang tấc. Thật khó có thể tưởng tượng, vào lúc này anh vẫn có thể duy trì vẻ tao nhã, thờ ơ như vậy.
Ngoại trừ hơi thở có hơi nặng nề hơn một chút, yết hầu chuyển động nhanh hơn một chút, thì dường như anh không có gì khác thường.
Trang phục vẫn chỉnh tề, tao nhã không thể tả. Chiếc áo sơ mi cao cấp và áo gile trên người thậm chí không hề có lấy một nếp nhăn.
Chiếc đai giữ tay áo vẫn cố định trên bắp tay. Đây rõ ràng là một món phụ kiện thực dụng, nhưng lại kiêm luôn cả tính thẩm mỹ.
Nó khiến anh trông vừa cấm dục lại vừa quyến rũ.
Giống như tượng thần trong điện thờ, mặc lên bộ quần áo kín mít như che giấu khiến người ta muốn tự tay cởi ra.
Đương nhiên, chẳng ai có lá gan đó.
Giang Phái Ngọc nghĩ, nhất định có rất nhiều người thích anh.
Thích anh cũng là chuyện rất bình thường.
Trên người anh có quá nhiều điểm đáng để người khác yêu thích.
Cho dù anh là một người đàn ông xấu xa thì đó cũng là một người đàn ông xấu xa đầy sức hút.
Về phần Giang Phái Ngọc có thích anh hay không...
Cô cảm thấy cũng có chút cảm tình.
So với việc trở thành người yêu, cô càng hy vọng anh là anh trai của mình hơn.
Đi theo mẹ đến đất nước này, gọi một người đàn ông lớn tuổi khác màu da, khác quốc tịch là Daddy, ngay từ đầu Giang Phái Ngọc đã không tình nguyện.
Nhưng cô là một đứa trẻ ngoan ngoãn, mẹ nói gì cô đều sẽ làm theo.