Chương 11: Thâm tình và bạc bẽo

Lần trước là bao lâu rồi nhỉ. Hình như là khi anh giành được quyền khai thác dự án mà mấy chục người tranh giành với mình.

Đó là một thương vụ lớn, đủ để anh xây dựng cầu nối kinh doanh qua lại giữa vài quốc gia.

Nhưng bây giờ, anh nhìn cô gái trước mặt này.

Vừa đơn thuần, lại ngây thơ. Tuy rằng luôn nói ra những lời ngốc nghếch làm anh bật cười, nhưng cứ ngốc nghếch một tí cũng chẳng sao.

Ít nhất bây giờ anh không chán ghét, thậm chí còn có chút thích.

Dù rằng sau này thì khó nói. Anh theo đuổi cảm giác mới mẻ. Biết đâu sau này sẽ gặp được người khiến anh thích hơn.

Kiểu người như cô đối với anh quả thật rất mới mẻ. Vừa nghèo vừa yếu đuối, dáng vẻ xinh đẹp nhưng luôn ăn mặc rất giản dị. Thỉnh thoảng có tí bướng bỉnh. Nhưng cũng chỉ thể hiện ở việc cố ý pha nước cho anh nóng hơn một chút, hoặc biết anh không ăn được cay nên bỏ thêm nhiều ớt vào lúc nấu cơm.

Anh nguyện ý cho cô thêm kiên nhẫn, ít nhất là khi anh vẫn còn cảm giác mới mẻ với cô.

Có lẽ chú Burton đang nghỉ trưa nên phải rất lâu sau ông mới nghe máy.

Giang Phái Ngọc nói với ông chuyện này.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia im lặng một lát: "Sao con lại đi tìm nó?"

So với việc cô ngủ lại ở chỗ Kỳ Diễn, việc Giang Phái Ngọc chủ động đi tìm anh mới là điều khiến Burton kinh ngạc.

Những đứa trẻ trong nhà khi đối mặt với người anh trai này luôn rơi vào hai trạng thái cực đoan: Hoặc là mê luyến điên cuồng, hoặc là sợ hãi tột độ.

Bọn họ không kìm được ham muốn lại gần anh, nhưng cũng lại sợ hãi khi đến gần anh.

Giang Phái Ngọc là người nhát gan nhất.

Cho nên Burton luôn lo lắng, cô sẽ bị Kỳ Diễn dọa cho đổ bệnh. Sức khỏe của cô vốn đã không tốt.

"Con..." Giang Phái Ngọc không biết nên trả lời thế nào, cũng không thể nói thẳng là quan hệ của chúng con thân thiết hơn chú nghĩ nhiều, con đã bị anh ấy ngủ từ lâu rồi.

"Con và bạn học đến đây chơi. Nhưng bạn ấy có việc đã đi trước rồi. Con không có chỗ nào để đi... nên đành tìm đến anh Cassian." Khi nói dối, cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Kỳ Diễn đang rơi trên người mình.

Anh dường như đang cười, nhưng tuyệt đối không phải là nụ cười mang thiện ý.

Có lẽ anh đang cười nhạo cô nói dối thành tính giống hệt như mẹ cô.

Burton hỏi cô: "Cassian có nói gì không?"

Giang Phái Ngọc chột dạ nói: "Anh trai đã cho con ở lại."

Câu nói này khiến Burton càng thêm im lặng.

Con trai trưởng của mình là người thế nào, ông hiểu rất rõ. Ngay cả làm từ thiện nó cũng phải tính toán chi phí và tỷ lệ thu về.

Một người như vậy không thể nào mềm lòng với một cô em gái không có chỗ để đi. Anh sẽ chỉ coi cô là một gánh nặng chướng mắt, sau đó đá cô ra.

Nhưng vì Giang Phái Ngọc đã nói vậy, Burton cũng không hỏi nhiều, chỉ dặn dò vài câu.

Sau khi cúp điện thoại, Giang Phái Ngọc phát hiện Kỳ Diễn vẫn đang nhìn mình. Đôi mắt anh màu xám đậm, mang lại một cảm giác mâu thuẫn giữa thâm tình và bạc bẽo.

Xương chân mày hơi cao càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng. Nhất là lúc anh rũ mắt xuống. Vùng xương đó đổ bóng xuống khiến hốc mắt trở nên sâu hơn.

Cốt tướng của anh rất hoàn mỹ, từ gương mặt thượng hạng cho đến những đường nét xương lập thể. E rằng dù cho người thợ điêu khắc tài ba đến đâu cũng không thể tạc ra được sống mũi và đường quai hàm của anh.

Ngay cả chú Burton, người cũng có khung xương ưu tú, khi đứng trước người con trai trưởng này cũng trở nên mờ nhạt, bình thường.