Chương 52

Hôm sau Lục Minh vẫn đi xem triển lãm tranh.

Chỉ là lúc cậu đến đã là buổi chiều, hôm nay là ngày cuối cùng, lại gần giờ đóng cửa, người thưa thớt khiến cả hội quán trông khá vắng vẻ.

Lục Minh mang theo máy ảnh để chụp hình, cậu đi rất chậm, thỉnh thoảng dừng lại chụp vài tấm, tư thế trông vô cùng chuyên nghiệp.

Hàn Kiều Duật đi theo phía sau cậu một cách chậm rãi, anh vừa nhìn Lục Minh, cũng vừa xem tranh.

Triển lãm lần này do đàn em của một cụ ông họ Nhậm đứng ra tổ chức, trưng bày không ít đồ vật cũ. Cụ Nhậm qua đời vào thời kỳ mười năm vận động, tranh chữ thất lạc hơn nửa trong thời Cách mạng Văn hóa. Người đàn em này đã tốn rất nhiều công sức tìm lại được một phần, may mắn là danh tiếng của cụ không quá lớn, gom góp lại được một chút, tổ chức triển lãm thư họa cá nhân này coi như một cách tưởng niệm bậc trưởng bối.

Tuy tranh chữ của cụ Nhậm không mấy nổi tiếng nhưng bạn bè quen biết lại đều là những nhân vật có danh tiếng. Trong số những thư tay được trưng bày có không ít bút tích của các bậc danh gia, thậm chí còn có hai bức thư qua lại với lão nhân Bạch Thạch. Nghe nói năm xưa trong nhà cũng từng có hai bức tranh chữ trùng thảo do lão nhân Bạch Thạch tặng, nhưng đều đã thất lạc từ sớm. Dù từng thấy xuất hiện tại các buổi đấu giá, song mức giá đó đã là điều không thể với tới, cho dù có nhắc đến chữ của cụ Nhậm, cũng không thể chuộc về được.

Lục Minh chụp vài tấm ảnh thiệp mời. Thời đó vật tư thiếu thốn, không có trang trí cầu kỳ gì, chỉ dùng giấy Nguyên Bạch cắt gọn, thống nhất viết tiểu khải tên người được mời và địa chỉ bộ phận thư pháp Vương Phủ Tỉnh. Cỡ chữ nhỏ nhắn trông rất đẹp.

Cậu nhìn kỹ một tấm rất lâu, đột nhiên nói: “Đây là chữ của ngài Đại Sơn, ông ấy cũng từng viết giúp cụ Nhậm mấy bản.”

Hàn Kiều Duật bước lại xem. Anh không nghiên cứu sâu về mấy thứ này, đổi kiểu chữ là đã hơi khó nhận ra, chỉ nói: “Vậy à?”

Lục Minh rất thích, chụp liền mấy tấm ảnh: “Không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, về có thể gửi cho mọi người xem.”

Hàn Kiều Duật đùa: “Mấy anh em của em cũng thích cụ Đại à?”

Lục Minh nói: “Không phải, là một diễn đàn.”

Cậu cúi đầu xem lại mấy tấm vừa chụp, thấy khá ổn mới đặt máy ảnh xuống: “Trước đây vì thích thư họa, em cùng mấy người bạn lập một diễn đàn chuyên về thư họa. Mọi người ở các nơi thấy triển lãm tranh, chụp ảnh đều có thể đăng lên, thành viên trao đổi với nhau cũng tiện.”

Hàn Kiều Duật hơi hứng thú: “Làm cái này từ khi nào?”

Lục Minh đáp: “Hồi cấp ba, lâu lắm rồi.”

Hàn Kiều Duật nghĩ thử xem Lục Minh lúc mười mấy tuổi trông thế nào, có lẽ cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ, nói năng lười biếng, lúc không cười thì giống như khıêυ khí©h, cười lên lại như mèo con, vừa ngọt vừa dính, khiến người ta chẳng nỡ buông tay?

Anh tự nghĩ thấy thú vị, khóe môi khẽ cong lên.

Hai người dạo đến lúc triển lãm đóng cửa. Khi rời đi, Lục Minh trông rất mãn nguyện, vừa đi vừa khe khẽ hát, tâm trạng xem ra khá tốt, lại giống như khoảng thời gian trước khi Hàn Kiều Duật tặng nhà cho cậu.

Hàn Kiều Duật kéo dài đến ngày thứ mười, cũng tới lúc phải đi rồi.

Lúc đi, anh rất muốn mua cho Lục Minh một vé cùng đi, nhưng Lục Minh nói: “Thôi đi, em sang đó rồi quay về cũng chỉ có mấy ngày, để lần sau vậy.”

Lúc này Hàn Kiều Duật mới thôi. Nhưng khi Lục Minh ra tiễn ở sân bay, anh hôn cậu ở phía sau một cột trụ. Lục Minh nhắm mắt đáp lại. Sếp Hàn hôn mãi không dứt, Lục Minh bị hôn đến đau, hé miệng cắn nhẹ môi dưới của anh, để lại chút dấu vết, lúc này anh mới chịu dừng.

Hàn Kiều Duật nói: “Khai giảng rồi gửi cho anh một bản thời khóa biểu.”

Môi Lục Minh vẫn còn đỏ, gật đầu đồng ý.

Hàn Kiều Duật đưa tay chạm vào môi cậu, nhìn chằm chằm một lúc rồi mới xách hành lý rời đi.

Hàn Kiều Duật vừa đi chưa lâu, Lục Minh đã nhận được điện thoại từ trường, nói là ký túc xá trợ giảng đã được duyệt, còn trống một phòng, bảo cậu tới trường điền biểu mẫu, dọn vào sớm. Chuyện này trùng hợp quá mức, hơn nữa căn phòng rõ ràng tốt hơn nhiều so với căn cậu đang xếp hàng chờ. Lục Minh có chút nghi ngờ là Hàn Kiều Duật đã làm gì đó, nhưng sếp Hàn lúc này vẫn đang trên máy bay, không liên lạc được, chỉ đành tới trường làm thủ tục trước.

Đồ đạc của Lục Minh vốn đã thu dọn gần xong, cũng không nhiều, chỉ có một vali, ôm thêm chậu cây của mình là qua đó. Chỉ là lúc đi, cậu tìm mãi không thấy cái cốc mình hay dùng, trường lại thúc giục gấp, cậu cũng không tìm nữa, dọn sang trước rồi tính.

Phòng Lục Minh được phân tốt hơn cậu dự đoán rất nhiều, ngay tại cơ sở chính, một phòng ngủ một phòng khách một nhà vệ sinh, bếp đi kèm cũng đầy đủ, kiểu căn hộ đơn thân, điều kiện tốt đến mức giống như chuẩn bị cho giảng viên. Trước đó cậu từng tra đãi ngộ trợ giảng của trường, đa phần đều là hai người một phòng, hoặc rất hiếm mới có phòng đơn, lại ở khu ký túc cũ, điều kiện hoàn toàn không thể tốt như vậy.

Cậu thu xếp ổn thỏa xong thì phía Hàn Kiều Duật cũng đã hạ cánh.

Lúc Sếp Hàn liên lạc với Lục Minh thì cậu vừa hay mới từ siêu thị về, túi đồ mua sắm tiện tay chất trên bàn, mở video gọi anh: “Đến rồi à?”

Hàn Kiều Duật ngồi ở nhà, vali mở toang, hành lý còn chưa dọn: “Vừa vào nhà. Em đang ở đâu?”

Lục Minh nghe anh hỏi tự nhiên như vậy, lại nghĩ có lẽ chuyện ký túc xá không liên quan đến Hàn Kiều Duật thật, liền nửa đùa nửa thật nói: “Nhờ vận may của anh đó, ký túc xá được phân rồi, mà điều kiện trông còn rất ổn, không giống thứ một trợ giảng nhỏ như em có thể được.”

Hàn Kiều Duật trông không có gì khác thường, chỉ bảo Lục Minh dẫn anh xem một vòng chỗ ở mới, khẽ gật đầu tỏ vẻ chấp nhận được.

Anh càng bình tĩnh, Lục Minh càng thấy không ổn, liền hỏi: “Anh có chuyện gì giấu em đúng không?”

Hàn Kiều Duật trầm ngâm một chút, nói: “Coi như là có một chuyện.”

Lục Minh hỏi: “Chuyện gì?”

Hàn Kiều Duật xoay camera về phía vali. Giữa đống quần áo đặt một chiếc cốc sứ trắng miệng tròn, trên vẽ hai đài sen, trông tươi mát đáng yêu. Giọng Hàn tổng từ sau màn hình truyền tới, vẫn bình thản như thường: “Có lẽ lúc dọn hành lý không để ý, để nhầm vào, vô tình mang theo rồi.” Lục Minh, người tìm cái cốc cả ngày, cuối cùng phải ra siêu thị mua tạm cốc khác để dùng: “…”