Chương 1.3

Tần Trinh gật đầu: “Vâng ạ, dù sao người trong thôn toàn dọn đi, nay nghe có người dọn đến, con thấy thật lạ lùng.”

Người trong thôn dọn đi là chuyện thường tình, ai bảo dân trong làng ngày một đông mà ruộng đất lại ngày một ít đi? Không ít nhà vì cuộc sống túng thiếu phải bán ruộng đất, ở lại thôn không còn kế sinh nhai nên đành phải lên huyện thành, châu thành tìm đường sống, người rời đi cứ thế ngày một nhiều.

Tần Vu thản nhiên nói: “Đôi tỷ đệ nhà họ Đường không được họ Đường thừa nhận mà vẫn chọn ở lại, chắc là cũng đang tính kế ‘kiên trì bền bỉ’, muốn từ từ lay động các trưởng bối trong tộc để đạt được mục đích quay về họ Đường thôi! Nhưng mà, người đã rời đi, nay sao lại mặt dày muốn quay về chứ?”

Tần Trinh lại hỏi: “Hơn hai mươi năm trước họ Đường đã là nhà cao cửa rộng rồi phải không ạ? Sao phụ thân của họ lại rời đi vào lúc đó?”

Nếu lúc phụ thân họ Đường rời đi mà gia tộc đã suy tàn, người ta nói ông ta ham lợi tránh hại, không thể đồng cam cộng khổ thì cũng chẳng sai. Nhưng trớ trêu thay, lúc đó họ Đường đang được thánh thượng ban khen, mấy người con cháu làm quan trong triều cũng được trọng dụng, cả nhà họ Đường đang vinh quang tột đỉnh, thật không thể hiểu nổi vì sao lại có người bỏ vinh quang như vậy để tự lập môn hộ.

Tần Vu nói: “Người ngoài làm sao biết được? Chỉ biết năm đó Đường Tài Hậu bị họ Đường xóa tên khỏi gia phả, nghe nói còn suýt làm liên lụy đến huynh đệ của ông ta.”

Nói xong, Tần Vu lại nghi hoặc nhìn Tần Trinh: “Trinh Nương, sao con lại hứng thú với mấy chuyện này thế? Hay là con để mắt tới Đường Tư Tiên kia rồi?”

Tần Trinh một tay đỡ trán, lặng lẽ đảo mắt, rồi ngẩng đầu lên nói đầy bất đắc dĩ: “Phụ thân, con với đôi tỷ đệ nhà họ Đường đó còn chưa từng gặp mặt, sao lại để mắt tới Đường Tư Tiên được?”

Tần Vu ha hả cười, thản nhiên nói: “Cũng phải! Trinh Nương nhà ta chắc cũng chẳng coi trọng loại người như vậy!”

Tần Trinh nói: “Phụ thân, không còn sớm nữa, con không làm phiền phụ thân làm việc nữa, con về phòng dệt vải đây.”

Tần Vu gật đầu, lại dặn dò: “Được, con phải giữ gìn sức khỏe, đừng để mệt.”

Ánh mắt Tần Trinh khẽ chùng xuống, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Nàng rời khỏi nhà chính, quay về phòng mình.

Phòng nàng chia làm buồng trong và gian ngoài. Buồng trong là nơi nàng nghỉ ngơi, còn gian ngoài đặt một chiếc khung cửi. Ngày thường, nàng dệt vải, may vá ở gian ngoài.