Trong nhà, phụ thân và mẫu thân vẫn đang tranh cãi hằng ngày, Tần Trinh làm như không nghe không thấy. Nàng đứng ngoài một lúc lâu, mồ hôi trên người chẳng những không khô đi mà còn túa ra nhiều hơn, áo chưa kịp khô đã lại đẫm.
Lúc này nàng mới bước vào nhà, cất giọng nhỏ nhẹ: “Phụ thân, mẫu thân, hai người lại cãi nhau sao?”
Vợ chồng trong phòng thấy nàng trở về thì cũng thôi không bàn chuyện bên lề nữa, kéo nàng lại ngồi xuống, thở dài: “Con đi đâu từ sáng sớm mà giờ mới về? Sao người đẫm mồ hôi thế này? Nhìn sắc mặt con tái nhợt quá!”
Sự quan tâm của cha mẹ khiến đáy mắt Tần Trinh thoáng hiện vẻ áy náy. Nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt cong cong trông vừa dịu dàng vừa xinh đẹp. Chỉ có nốt ruồi son dưới đuôi mắt phải khiến dung mạo thanh thuần của nàng có thêm một phần yêu kiều.
“Con nghĩ đại ca thi xong chắc cũng sắp về, nên đi bắt một con cá về nuôi, đợi ca về hầm canh tẩm bổ.”
Mẫu thân nàng, Tô thị, nói: “Vẫn là Trinh Nương biết quan tâm Đại Lang, đâu có giống phụ thân con!”
Tần phụ, Tần Vu, trừng mắt, ánh mắt đầy vẻ oan ức, nhưng trước mặt nữ nhi, ông lười cãi cọ với thê tử.
Tần Trinh xưa nay vẫn là người thấu hiểu lòng cha mẹ nhất, liền kéo tay Tô thị nói: “Phụ thân và mẫu thân đều hết mực quan tâm đại ca, không chỉ nữ nhi thấy mà cả đại ca cũng thấy trong lòng! Đại ca nói, lần này thi xong sẽ từ châu thành mang ít quà về cho phụ thân và mẫu thân đấy!”
Nói xong, nàng lại vội vàng che miệng, hối hận nói: “Đại ca dặn con đừng nói, bảo là muốn cho phụ thân và mẫu thân một niềm vui bất ngờ!”
Tần Vu và Tô thị không nén được vui mừng, nói: “Không sao, chúng ta cứ vờ như không biết là được!”
Tô thị cũng không cãi cọ với Tần Vu nữa, lẩm bẩm “trong nhà còn một đống việc phải làm” rồi đi ra khỏi nhà chính. Tần Vu vốn cũng có việc phải lo, nhưng Tần Trinh lại lén hỏi một câu: “Phụ thân, đôi tỷ đệ nhà họ Đường đó thật sự ở lại thôn ta rồi ạ?”
Tần Vu liền dừng bước, liếc nhìn ra ngoài rồi hạ thấp giọng để Tô thị không nghe thấy: “Ừ, ta đã tra rồi, thân phận họ không có vấn đề gì, giấy tờ hộ tịch mang theo cũng khớp. Tuy trên giấy tờ ghi là người Hấp Châu, nhưng quan phủ cũng không xua đuổi người từ châu khác đến, nếu tỷ đệ họ muốn, cũng có thể an cư tại chỗ. Sao vậy, Trinh Nương tò mò lắm à?”