Chương 1.1: Phù Khách

Giữa trưa, bầu trời vốn trong xanh bỗng cuộn đến những đám mây vẩn đυ.c không rõ hình thù, giăng kín trên cao, khiến nền trời trông nửa xanh nửa xám, thoáng chừng sắp đổ một cơn mưa thu bất chợt.

Tần Trinh xách túi lưới vội vã về nhà, vừa trút con cá trong túi vào lu nước thì nghe tiếng phụ thân sang sảng: “Lễ Thu tế đã qua rồi mà trời vẫn nóng nực thế này, thật muốn lấy mạng người mà!”

Giọng mẫu thân nàng không sang sảng như đàn ông nhưng cũng chẳng hề yểu điệu, trong sự dõng dạc còn ẩn chứa nét ưu sầu: “Kỳ thi Hương chắc đã xong rồi nhỉ? Không biết Đại Lang thi có thuận lợi không, bao giờ mới có thể về!” Nói rồi, bà không khỏi oán trách: “Mình chỉ đưa con đến châu thành chứ không ở lại thêm ít hôm để về cùng nó!”

Phụ thân nàng đáp: “Chẳng phải đã có bạn đồng môn chăm nom rồi sao! Vả lại nó cũng đã lớn, nếu đến bản thân còn không tự lo được thì dẫu có thi đỗ cử nhân, sau này làm sao một mình lên kinh ứng thí? Hơn nữa, việc trong thôn ngoài đồng nhiều như vậy, ta bận không ngơi chân, cũng chỉ giờ này mới được nghỉ một lát.”

Mẫu thân nàng hừ một tiếng rõ mạnh: “Ta thấy lo việc trong thôn là giả, quan tâm tỷ đệ nhà họ Đường kia mới là thật thì có!”

Phụ thân nàng nặng nề “Ai” một tiếng, nói: “Bà này sao cứ mở miệng là nói càn bôi nhọ ta? Ta là Hương Thư Thủ, tỷ đệ họ lại là người mới đến, ta lo liệu giấy tờ hộ tịch cho họ thì có gì sai? Nếu để người lai lịch không rõ vào thôn, đến lúc xảy ra chuyện, e là bà phải ở vậy thủ tiết đấy!”

“Phi, nói bậy bạ gì thế! Ta mới không thèm thủ tiết, mình mà có mệnh hệ gì, ta liền mang của hồi môn đi tái giá!”

Tần Trinh mím môi. Nàng biết đôi tỷ đệ nhà họ Đường đó. Người trong thôn bảo họ là con cháu của một kẻ bất hiếu, kẻ đã tự ý rời bỏ gia tộc họ Đường ở Tiêm Sơn từ hơn hai mươi năm trước để đi xa xứ.

Cách biệt hơn hai mươi năm, kẻ bất hiếu năm nào không thấy trở về, nhưng một đôi tỷ đệ tự xưng là con của người ấy lại đột nhiên xuất hiện. Chỉ là gia tộc họ Đường không nhận đôi tỷ đệ này, họ đành phải đến thôn bên xin dừng chân, mới đây vừa thuê một sân viện nhỏ của nhà họ Vương để ở.

Gia tộc họ Đường là một đại gia tộc có lịch sử ba trăm năm, con cháu đông đúc mà lại không phân gia, ruộng đất sản nghiệp trải rộng khắp Nhiêu Châu. Bởi thế, chẳng những gia tộc họ Đường làm ăn phát đạt ở Tiêm Sơn, mà ngay tại thôn này cũng có một nửa thôn dân là người của họ. Đôi tỷ đệ kia vừa vào thôn, tin tức đã lan đi khắp nơi.