Chương 13.2: Tiếng hát nửa đêm (3)

Trần Âm Âm hơi phấn khích, cô đã từng nghe sư phụ kể về Ngũ đại tiên gia phương Bắc: Hồ Hoàng Bạch Liễu Hôi, thật muốn có cơ hội gặp bà nội của Bảo Châu.

"Vậy thì được, chúng ta vào tìm sự thật!"

Hai người bước vào phòng 502, căn phòng trống trải, chỉ còn lại khung giường, vừa bước vào, một luồng âm phong thổi đến, Trần Âm Âm hắng giọng, mở lời.

"Liễu Như Yên, nếu cô đã biết chúng tôi đến, thì hãy ra gặp mặt đi, nói cho tôi biết, cô cần làm gì để tiêu trừ oán khí và đến địa phủ?"

Bên cạnh, Trần Bảo Châu trợn tròn mắt, sợ hãi quan sát xung quanh, thực ra trong lòng cô vô cùng vô cùng bất an, nhưng lại cực kỳ cực kỳ tò mò.

"Âm Âm, cô ấy sẽ xuất hiện không?"

Trần Âm Âm còn chưa kịp trả lời, cửa lớn phòng 502 đột nhiên đóng lại, trong đêm tĩnh vang lên tiếng "bịch" chói tai.

Cô có thể cảm nhận được một luồng oán linh khí mạnh mẽ đang tiến gần, nhưng ngay khi luồng khí đó sắp chạm đến cô, Trần Âm Âm đột nhiên toàn thân bao phủ trong hào quang màu vàng, hất văng oán linh ra xa.

"Á!!"

Chỉ thấy trên cửa ban công, ngay lập tức xuất hiện một người phụ nữ áo đỏ, khóe mắt cô ta rướm máu tươi, trừng mắt nhìn Trần Âm Âm đầy căm hận.

"Không ngờ, con nhóc nhỏ như ngươi, trên người lại có Kim Thân hộ pháp."

"Quả nhiên mạnh hơn những đạo sĩ tầm thường trước đây nhiều."

Trần Bảo Châu che mặt, chỉ để lộ đôi mắt, nhìn Liễu Như Yên xuất hiện, cô suýt ngất đi, chỉ có thể trốn sau lưng Trần Âm Âm, không dám nói lời nào.

Trần Âm Âm ngẩng đầu, cảm nhận được hơi lạnh từ ngọc bội ở cổ, cô có chút tự tin, trầm giọng nói: "Tại sao lại gϊếŧ Vương Thiến?"

"Cô ta đáng chết!"

Liễu Như Yên trợn mắt đỏ ngầu, trong mắt chứa đầy thù hận.

Trần Bảo Châu yếu ớt nói: "Vương Thiến với cô đâu phải cùng khóa, sao cô có thể gϊếŧ người vô tội chứ?"

"Người ta nói oan có đầu, nợ có chủ, cô nên tìm người gây ra nợ nần chứ!"

Liễu Như Yên trừng mắt nhìn Trần Bảo Châu, lạnh lùng hừ một tiếng.

"Cô ta vô tội?"

"Cô ta khi nào vô tội, chính là cô ta đã cướp Bân ca của ta, rõ ràng Bân ca đã từng nói, sau khi giải ngũ, anh ấy sẽ đến đón ta về gặp cha mẹ, ta vui mừng khôn xiết, chờ đợi anh ấy giải ngũ, cuối cùng đổi lại là tin anh ấy đính hôn với cô gái cùng làng."

"Vương Thiến, cô ta dựa vào cái gì mà được tình yêu của Bân ca chứ, rõ ràng ta xuất sắc hơn cô ta, đẹp hơn cô ta, tại sao?!"

Trần Bảo Châu vừa định mở miệng nói, bị Trần Âm Âm chặn lại, nói: "Cậu im lặng đã!"

Trần Bảo Châu nuốt lời vào họng, trốn sau lưng Trần Âm Âm.

Trần Âm Âm ngẩng đầu nhìn Liễu Như Yên, hỏi thẳng: "Tạm gác chuyện Vương Thiến qua một bên, Bân ca mà cô nói, là binh ca - anh lính như quân nhân, hay là...?"

"Đương nhiên không phải, không phải tất cả đều là ý nói quân nhân, Bân ca của ta, là Bân trong Văn Vũ Bân." (Bân ca và binh ca/anh lính đồng âm nên mới có sự hiểu nhầm này)

Trần Bảo Châu vừa nghe, khẽ nói: "Binh ca của Vương Thiến tên là Vương Thành Chương."

Trần Âm Âm gật đầu, rõ ràng là Liễu Như Yên đã nổi lòng ghen tị, cô ta không chịu nổi việc Vương Thiến mỗi ngày khoe khoang trong phòng, nên nảy sinh ý muốn gϊếŧ.

Haiz, cũng là một người đáng thương yêu mà không được.

Cô lại hỏi: "Tâm nguyện chưa hoàn thành của cô, không phải là muốn gặp người mà cô gọi là Bân ca đó chứ?"

Liễu Như Yên ngẩng đầu, mặt đẫm máu lệ.

"Không chỉ vậy, ta muốn hỏi tại sao anh ấy lại biệt vô âm tín, anh ấy đã hứa cưới ta mà!!!"

"Anh ấy phải cưới ta!!"

Trần Âm Âm hắng giọng, nghiêm túc nói: "Cưới cô? Điều kiện này không thể chấp nhận, người quỷ khác đường, trái với thiên đạo."