Chương 26

“Ăn cơm, ăn cơm thôi.”

Mẹ Hứa vỗ tay, giọng điềm nhiên như đang bàn chuyện thường ngày: “Dù sao không biết vẫn tốt hơn, chừa cho nó chút mặt mũi.”

Hứa Kim Dã khéo léo kéo ghế ngồi đối diện với Thẩm Thanh Đường. Đôi chân dài uốn éo dưới bàn, sượt qua nhau trong khoảnh khắc vô thức. Gót giày chậm rãi lùi ra sau, chạm vào cạnh ghế, tất cả đều diễn ra với động tác vô cùng cẩn thận, từng chi tiết nhỏ như đều có chủ ý.

Dưới ánh nhìn của người khác, hành động này như một sự tránh né rõ ràng, phản ứng của Thẩm Thanh Đường vô cùng thiếu tự nhiên, như thể bắt được mùi nguy hiểm, lại vô thức tìm lợi tránh hại. Mà có lẽ, ai lại muốn đối mặt với một tên như Hứa Kim Dã?

Hứa Kim Dã nhường mi mắt, không để lộ ra bất kỳ biểu cảm nào. Bầu không khí trên bàn ăn cáng thêm ngắc ngần, ban đầu định tổ chức bữa cơm tác hợp cho Thẩm Thanh Đường và Hứa Tri Hành, để hai người trẻ có thấm cơi lâu dài, thế nhưng giờ đây chỉ còn lại một mình cô. Lý do tránh né mà cô đã chuẩn bị từ trước bây giờ cũng không còn tác dụng.

Thẩm Thanh Đường không có khẩu vị, câm lặng ăn uống. Cô gắp một miếng rau, chậm rãi đưa lên miệng, nhai kỹ lưỡng như một thói quen. Trong khi đó, mẹ Thẩm và mẹ Hứa vì giữ gìn vóc dáng nên buổi tối chỉ ăn rất ít, ngày thường chỉ ăn nửa bát rau và thịt là đã buông đũa.

Người duy nhất ăn uống ngon miệng lại là Hứa Kim Dã. Anh hầu như không nói chuyện, mặc dù thi thoảng mẹ Hứa nghiêng đầu nói với anh, nhưng câu trả lời chỉ là những chữ đơn giản: “Ừm”, “Được”, “Con biết rồi”.

Mẹ Hứa bỏ đũa xuống, nhìn về phía Thẩm Thanh Đường, ý cười tràn đáy mắt: “Hâm mộ bà sinh được một cô con gái, trước giờ con trai cứ không ở nhà, không có ai bên cạnh tôi, muốn gặp mặt cũng khó.”

“Nếu bà thích vậy, Đường Đường sang chơi với bà nhiều một chút.”

“Lo bà không nỡ thôi.”

“Nỡ.”

“….”

“Đường Đường, sau này dì có gọi con ra ngoài con cũng đừng chê dì phiền nha.” – Mẹ Hứa nói.

Thẩm Thanh Đường ngoan ngoãn mỉm cười: “Không đâu ạ.”

Từ rất lâu, cô đã quen trả lời những câu hỏi của người lớn, đủ lễ phép, đủ quan tâm. Điều mà cô không quen chính là ở trước mặt Hứa Kim Dã giả bộ ngoan ngoãn mà thôi.

“Nếu mẹ thích có con gái đến vậy, thế con cưới về một cô con dâu cho mẹ nhé.”

Đột nhiên Hứa Kim Dã mở miệng, vẫn là giọng điệu thờ ơ đó.

“Nói nhảm cái gì thế?”

Mẹ Hứa cau mày, bà biết con trai mình chơi bời, có rất nhiều cô gái vây quanh, trước đây còn có nữ sinh tìm đến tận nhà.

Ngộ nhỡ sắp tới Hứa Kim Dã thật sự dắt một cô nữ sinh về, nói với bọn họ muốn kết hôn, trái tim bà chịu không nổi.