Giờ thì người đã chết, Thanh Âm muốn làm gì thì làm. Cậu chấm chút nước, vẩy vài nét trên mặt bàn, thấy cảnh tuyết ngoài song hiện ra sống động trước mắt.
Quỷ da người vốn đều là bậc tinh thông bút mực, mà Thanh Âm lại là kẻ xuất chúng. Nét cuối chưa kịp khô, cậu đã hạ thêm vài nét bên cạnh, thêm ngày tháng năm nào vào.
Đêm lặng như tờ.
Nãy giờ Tuyết Sinh chẳng nói nửa lời.
Thanh Âm không cần quay đầu vẫn nghe rõ tiếng tim nó đập thình thịch, từ lúc cậu đặt bút xuống đã vang dồn dập, phập phồng như muốn bật ra, chan chứa ngạc nhiên và khát vọng.
Thanh Âm bỗng nãy ra suy nghĩ như lần đầu gặp Tuyết Sinh.
Cậu chợt hỏi: “Con có muốn học không?”
Tuyết Sinh ngẩng đầu, còn ngập ngừng, ngẩn ngơ như quên hết mọi điều:
“Con... Con có thể học sao? Học vẽ... Lại còn học chữ nữa ư?”
Thanh Âm nhìn vào đôi mắt kia, rõ ràng thân thể còn rụt rè, mà ánh mắt lại nóng bỏng như ôm cả ngọn lửa trong lòng.
Cậu cười, đáp khẽ: “Tất nhiên rồi. Để ta dạy con.”Việc đề nghị dạy học vốn dĩ chỉ là cái cớ để giữ chân Tuyết Sinh ở yên một chỗ, mục đích chính là lừa gạt cho qua chuyện.
Cũng chung một đạo lý với việc Thanh Âm chủ động phô diễn kỹ nghệ của mình, cậu tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về nguyên nhân thực sự khiến mình làm như vậy.
Gạo thóc đúng là do Thanh Âm dùng tiền đổi lấy, nhưng sở dĩ cậu chọn cách trao đổi thay vì trực tiếp đoạt lấy là để tránh gây ra mấy rắc rối không cần thiết với hai nhà Phật, Đạo. Thêm nữa là do cậu rất tự phụ về tài đan thanh của mình, hưởng thụ cảm giác kỹ nghệ được người đời săn đón, mà tiền kiếm được thì tội gì không dùng.
Một nắm tiền vung ra, bao nhiêu ma quỷ trú ngụ trong lòng người đều bò cả ra ngoài.
Kết cục lại nhanh chóng biến thành mua dây buộc mình.
Tuyết Sinh giống như một vạt mạ non, dốc hết toàn lực mà hấp thu ánh dương cùng mưa móc.
Chút thời gian và tâm sức mà Thanh Âm vốn định bỏ ra mỗi ngày tựa như giọt nước rơi xuống mảnh đất khô cằn, chưa kịp lưu lại chút dấu vết ẩm ướt nào đã bị nuốt chửng sạch sẽ.
Tuyết Sinh học cách cầm bút, lại học dựng hình, rồi học vẽ tranh.
Mỗi sáng sớm dạy nó mười chữ, đến giữa trưa lại phải học chữ mới, tới buổi tối còn muốn học thêm.
Thanh Âm bị nó làm phiền đến mức đau đầu, quay ra kiểm tra bài cũ của nó, thế mà lại chẳng bới ra được lỗi nào.
Thế là bắt đầu từ việc nhận mặt chữ, rồi đến ca dao đơn giản, thi từ danh gia, mấy tháng trôi qua, Tuyết Sinh đề nghị muốn học kinh nghĩa.