Thanh Âm mang gương mặt y hệt nữ nhân đã chết kia, từng đường nét đều được cậu mô phỏng cẩn thận. Giọng nói dịu dàng như nước, khóe môi khẽ nở nụ cười: “Ta là mẫu thân của con đây.”
Trước khi đứa bé thốt ra tiếng “ai đó”, Thanh Âm vẫn luôn cho rằng nó là kẻ câm.
Bởi suốt bao ngày ôm chặt cái xác lạnh ngắt, run rẩy đến mức thân thể như sắp vỡ, vậy mà chưa từng nghe nó kêu lấy nửa tiếng.
Nhưng cậu đã đoán sai.
Đứa bé không chỉ biết nói, mà còn biết gọi.
Nó nhìn chằm chằm Thanh Âm một lúc, rồi bất ngờ lao tới ôm chặt lấy cậu. Trong thân thể gầy guộc, mỏng manh ấy chẳng biết lấy đâu ra sức, mà cái siết lại mạnh đến đáng sợ.
Tiếp đó là tiếng khóc nức nở, chấn động cả căn phòng, dội vào tai đau nhức. Nó gào mãi không dừng.
“Mẫu thân... Mẫu thân...”
Đôi bàn tay nhỏ níu chặt lưng Thanh Âm, không ngừng ép sát vào người cậu, không ngừng gọi mãi tiếng ấy.
Cho đến khi sức cùng lực kiệt, nó mới rời ra, đôi mắt đỏ hoe sưng húp còn liếc nhìn cậu một cái, rồi ngã lăn ra bất tỉnh.
Ngay sau đó, cơn sốt cao ập đến, toàn thân nóng rực như lò than.
Sinh mệnh con người vốn mỏng manh như tờ giấy. Thanh Âm cũng chẳng muốn nó vừa nhắm mắt đã chết đi, bèn vội vã chăm sóc, khi thì lau người, khi thì đút thuốc, chẳng dám lơ là dù chỉ một khắc.
Trời vừa hửng sáng, cơn sốt rốt cuộc cũng lùi. Mồ hôi vã ra, ướt đẫm cả trán và áo.
Thằng bé mê man chẳng biết gì, vậy mà hai tay vẫn nắm chặt vạt áo Thanh Âm, nhất quyết không chịu buông.
Đến khi có chút ý thức, vừa mở mắt, nó lập tức nhìn cậu, nép sát vào lòng, run rẩy thầm thì: “Con... Con cứ tưởng mẫu thân chết rồi... Con sợ lắm...”
“Mẫu thân... lạnh quá.”
“Người mẫu thân lạnh ngắt... Giống như tuyết...”
Thanh Âm dịu giọng đáp: “Chỉ vì trời lạnh thôi. Chờ mặt trời lên sẽ ấm lại.”
Nhưng sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa hửng, cậu đã chèn kín cửa nẻo, che hết mọi tia sáng có thể lọt vào.
Dù sao, quỷ cũng chẳng dám đυ.ng đến mặt trời.
Thằng bé nghỉ ngơi một ngày, bệnh tình đỡ hơn đôi chút. Vừa gượng ngồi, nó đã kéo tấm chăn duy nhất đắp lên người Thanh Âm. Khuôn mặt trắng bệch, nó nhỏ giọng hỏi: “Mẫu thân ơi... Trong miệng con toàn vị thuốc... Có phải mẫu thân cho con uống không? Thế còn người thì sao?”
Thứ nước thuốc ấy vốn chẳng thể cứu ai, chỉ là mớ bã sắc đi sắc lại đến khét.
Người cứu mạng nó, chính là những linh dược mà Thanh Âm từng coi như báu vật, nay đành phải lấy ra mà dùng.