Trên xà nhà, Thanh Âm nằm sấp, khuỷu tay chống cằm, hờ hững liếc xuống, rồi khựng lại.
Đứa nhỏ kia... Tuổi còn chưa lớn, vậy mà làn da đã trắng tựa ngọc, sắc mặt trong như nước, hệt thần tướng Lạc Thủy giáng phàm. Nếu nó có thể sống đến ngày trưởng thành, e rằng chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khuynh đảo cả giang sơn.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, nơi đáy lòng cậu đã khẽ run, một cơn hứng khởi mềm mại lan ra, nóng bỏng đến khó tả.
Một tiếng nấc nghẹn vang lên trong không gian yên tĩnh.
Thằng bé cúi đầu, mái tóc đen phủ nửa khuôn mặt, bờ vai khẽ run, từng hơi thở gấp gáp như con cá mắc cạn đang giãy giữa vũng bùn.
Thanh Âm lặng lẽ ngắm nhìn. Cậu không rời mắt, cứ thế nhìn suốt một đêm dài, từ lúc bóng tối đặc quánh cho đến khi ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua mây tuyết.
Đứa trẻ ấy ôm thi thể người nữ nhân, không ăn, không uống, không chịu buông tay.
Ngoài kia, gió mùa đông quất qua mái ngói, bầu trời nhuốm một màu tro xám. Tuyết rơi lác đác, lạnh đến mức như thể muốn đóng băng cả hơi thở con người.
Thi thể vì giá rét mà chưa kịp phân hủy, nhưng theo vòng tuần hoàn ngày đêm, gương mặt kia dần hiện những mảng tím bầm loang lổ, méo mó như bị ai đó dùng móng quỷ khắc lên.
Đứa nhỏ vẫn cố cầm cự, cho tới tận đêm thứ hai mới ngã xuống, mê man không tỉnh.
Đợi đến lúc ấy, Thanh Âm mới thong thả đáp xuống, theo luồng gió lạnh luồn qua khe cửa.
Cậu nheo mắt, ánh nhìn quét qua làn da trắng nhợt lộ ra dưới lớp áo rách nát, trong mắt, ngọn lửa lặng lẽ bùng lên, thiêu đốt một cách êm đềm mà hung hiểm.
Thân thể nhỏ bé kia có vài vết chai sần, đôi chỗ trầy xước, nhưng chưa hề có vết thương nào không thể cứu vãn. Chỉ cần chăm sóc, da thịt ấy sẽ hồi sinh, trơn mịn như tơ.
Trong tay Thanh Âm, những tấm da tốt đã chẳng còn bao nhiêu, mà đứa nhỏ này lại mang vẻ thanh khiết hiếm có, như băng trong nước ngọc, dù bị vùi dập trong bùn vẫn ánh lên thứ quang mang không sao che giấu. Một ngày nào đó, chắc chắn sẽ là giai nhân khuynh thế.
Nghĩ đến đây, lòng cậu nóng rực.
Chỉ khẽ phất tay, gió lạnh tràn vào. Cơ thể đứa bé khẽ bay lên, nhẹ như cánh bướm, rồi rơi xuống giường. Thi thể nữ nhân kia đã tan biến trong hư không.
Ngọn nến bỗng bừng sáng, ánh lửa hắt lên tấm cửa giấy vàng úa. Bóng người nhòe mờ, rồi loang ra, kéo dài thành một khối đen đặc, từ ảo ảnh hóa thành hình.
Trong ánh sáng chập chờn, một bóng quỷ hiện ra răng nanh, móng vuốt, mặt mày vặn vẹo.
Nhưng chỉ thoáng chốc, lửa bỗng rực lên. Bóng quỷ tan biến, để lại dáng một thiếu nữ yểu điệu, mềm mại như liễu, đứng trầm ngâm giữa phòng.
Tiếng gió, tiếng tuyết, hòa với hơi thở yếu ớt của đứa trẻ, dệt thành một khúc nhạc lạnh buốt, lặng lẽ vang giữa đêm.
Không biết qua bao lâu, hơi thở dần nặng hơn. Trên giường, đứa bé khẽ mở mắt.
Tiếng vải khẽ cọ bên tai. Nó mấp máy môi, giọng khàn khàn, như đá vụn nghiến vào nhau:
“... Ai đó?”
Giọng nói kia vang lên, nhẹ đến mức như tan vào hơi thở:
“Ác mộng làm con mù mờ đến vậy sao? Ngay cả ta... Cũng không nhận ra ư?”