Đường Nghiên chỉ vừa mới phát giác ra rằng có người đang chạy về hướng này thì ông chú kia đã bắt lấy cổ tay của cô lôi đi như bay, hết quẹo trái rồi lại quẹo phải.
Vốn dĩ hai người muốn chạy xuống tầng bên dưới, nhưng lại thấy một nhóm người đang chuẩn bị đi lên. Mà bọn chúng vừa nhìn thấy bóng dáng của cả hai, liền nổ súng đồng loạt, bắn liên tục về hướng của họ chạy.
Hai người chạy ngược trở lên, đứng núp vào một góc khuất.
Tiếng súng nổ lẫn tiếng đạn va chạm vào vật cản cứ vang lên liên tục ở bên tai, khiến cho Đường Nghiên càng nghe càng khϊếp sợ. Nhưng sự sợ hãi ấy chẳng duy trì được lâu, bởi vì trong đầu của cô bỗng dâng lên một ý nghĩ không hề cam tâm: Các mục tiêu mà mình đã đề ra vẫn còn chưa hoàn thành, thì làm sao có thể nhắm mắt xuôi tay đi như vậy được?
“Chú ơi...”
Vốn dĩ Đường Nghiên muốn nói với ông chú đang đứng che chắn ở ngay trước mặt của cô rằng, bọn họ nhất định phải sống sót. Nhưng do quá sợ hãi mà chất giọng của cô cứ run lên cho nên vừa mới mở miệng gọi hai tiếng là người ta đã hiểu rõ, cô muốn nói cái gì rồi.
Ông chú ngoái đầu nhìn cô vài giây rồi nói một câu rất chắc chắn: “Đừng lo. Cô sẽ không chết ở đây đâu.”
Nói đoạn, Ngôn Dật Yến trở tay siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang túa mồ hôi lạnh và run lên cầm cập. Hắn vừa bảo hộ người đi về hướng khác vừa bắn trả bọn khốn kia.
“...” Cô thề, nếu như không trông thấy cái liếc mắt khinh bỉ, có lẽ cô đã bị một câu nói trấn an kia làm cho cảm động đến tận tim gan phèo phổi rồi.
Cũng may, căn dinh thự này rất rộng, bằng không thì hai người đã bị bắt, hoặc là bị bắn chết từ lâu rồi.
Cả hai chạy xuống tầng trệt, sau đó trốn vào một căn phòng nhỏ để rất nhiều đồ linh tinh.
Đường Nghiên ngồi ôm gối nghỉ mệt ở một bên, còn Ngôn Dật Yến đứng cảnh giới ngay cửa ra vào. Qua một lúc, cô thốt nhiên ngẩng đầu lên muốn nói gì đó, thì vô tình nhìn thấy trên phần áo ở bả vai bên phải của ông chú kia bị dính dơ.
Do tình hình hiện tại quá nguy hiểm cho nên không thể tùy tiện mở đèn phòng lên. Đường Nghiên đứng dậy, bước lại gần xem có phải là máu hay không, bởi vì vừa rồi hai người có đối đầu trực diện với một tên.
Khi ấy, cả hai khẩu súng đều chẳng còn viên đạn nào, nên ông chú đành phải dẫn dụ đối phương đến gần để xử lý.
Trong lúc hai người giằng co, bỗng có một tên nữa xuất hiện từ đằng sau mà cô chẳng hề hay biết.
Nếu như ông chú không đến ứng cứu kịp thời thì cô nghĩ, mình đã ngủm củ tỏi mất rồi. Chú ấy vừa hạ gục đối thủ xong, liền nhanh tay nhặt khẩu súng hết đạn nằm ngay bên cạnh và ném chuẩn xác vào mặt của tên kia, rồi tức tốc lao đến ôm cô bỏ chạy. Lúc hai người chạy qua một lối đi khác, cô có nghe tiếng súng nổ ở phía sau, thế nhưng cô lại chẳng quan tâm mà chỉ lo chạy đi thật nhanh...