Chương 4

Ngôn Dật Yến đứng gần cánh cửa, gằn giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

Thông qua mắt thần gắn trên cánh cửa, hắn thấy bên ngoài không chỉ có một người mà có đến ba người. Hai tên mang theo vũ khí, trong tay của mỗi tên đều giữ một khẩu súng săn. Còn gã mặc đồng phục trông như là phục vụ thì chẳng rõ có cất giấu vũ khí ở trong người hay không.

Nghe hắn hỏi với giọng điệu không mấy vui, tên phục vụ cười giả lả, vội vàng giải thích: “Dạ là do ban tuần tra nhìn thấy cô gái kia cứ đứng thập thò ở trước cửa sổ cho nên...”

Gã còn chưa nói hết lời thì ông Chung đã nổi nóng, liền quát lên: “Cô ta ngoan lắm, cho nên đừng có đến quấy rầy nữa.”

Có lẽ, do ông Chung kia là khách hàng VIP, vì vậy mà gã phục vụ mới cuống quýt vâng dạ rồi kéo đồng bọn đi ngay.

“Đi thôi.”

Thế nhưng gã đi được ba bước thì bỗng nhiên dừng lại. Ông Chung tuổi tác cũng ngoài năm mươi, vậy mà chất giọng của người đàn ông trong phòng...

Đúng vào lúc Đường Nghiên nghĩ rằng đã qua ải, vừa muốn đứng lên thì thấy ông chú kia vẫy tay bảo trốn tiếp.

“Ông Chung?” Gã phục vụ quay trở lại, vừa gọi cửa vừa ra hiệu bảo một tên đàn em đi gọi thêm người đến cũng như thông báo cho quản lý biết, còn tên kia thì chuẩn bị tấn công.

“Ông có muốn gọi thêm rượu và thức ăn hay không?”

Chẳng nhận được câu trả lời, gã liền dùng mã quét dự phòng để mở cửa. Cũng trong lúc đó, Ngôn Dật Yến đứng nép sát vào bức tường, đồng thời chỉ tay về phía đầu giường.

“...” Đường Nghiên hiểu ý, lập tức gõ nhẹ vào chiếc đèn ngủ hai cái rồi mọp đầu xuống thấp.

Cô mở căng đôi mắt, cứ nhìn chăm chăm về phía cửa ra, còn hai tay nắm chặt chiếc giày cao gót. Cô căng thẳng đến mức ngay cả hít thở cũng muốn nhịn.

Khi cửa phòng vừa reo lên một tiếng nho nhỏ cho biết rằng cửa đã mở, gã phục vụ lập tức ngoắt tay bảo tên giữ khẩu súng săn bước vào đầu tiên.

Bên trong phòng tối đen như mực, im ắng bất thường. Tên kia vừa mới bước vào phòng đã bị tấn công, vì quá bất ngờ cho nên hắn ta không kịp ứng phó, bèn trở thành bia đỡ đạn cho người ta.

Gã phục vụ hoảng hốt, vội vã nổ súng. Tuy gã bóp cò liên tục, thế nhưng chẳng bắn trúng mục tiêu chính mà toàn nã vào đồng đội của mình.

Đột nhiên, Ngôn Dật Yến đẩy thẳng cái xác về phía gã phục vụ. Sau đó cúi thấp người, thực hiện động tác đá gạt chân khiến cho đối phương té ngã rồi ngay lập tức khống chế, nhanh tay tước đoạt vũ khí và ban tặng cho một cú chỏ thật mạnh.

“...” Gã phục vụ nằm bất tỉnh trên sàn nhà lạnh lẽo.

Ngôn Dật Yến lấy thêm khẩu súng ngắn của tên đã chết, đồng thời nói với vào trong phòng: “Đi thôi.”

Hắn vừa nói dứt câu, con bé kia liền chạy ra khỏi phòng với một chiếc giày cao gót bảy phân trong tay, và nhanh chóng bám sát theo sau lưng.

Hai người định chui vào thang máy để đi thẳng xuống tầng trệt, nhưng cửa còn chưa kịp mở ra thì bọn người kia đã kéo đến.