Ngôn Dật Yến vẫn lẳng lặng quan sát cô gái trẻ mặc váy đen, mặt mày của cô nàng càng căng thẳng thì trên khóe mắt lẫn đôi môi của hắn càng hiện lên ý cười khó hiểu. Chỉ khi đã nếm trải qua, con người ta mới biết đề cao cảnh giác hơn...
Sau vài phút đứng im lặng như pho tượng, người kia lên tiếng.
Đường Nghiên cắn môi, âm thầm hít vào một hơi thật sâu rồi cất giọng: “Chúng ta thương lượng đi?”
Cô là cháu ngoại của ông hoàng đá quý Đường Nghiêm, hiện tại đang giữ chức Giám đốc điều hành của Đường thị, cho nên ngoài tiền bạc ra thì còn có rất nhiều lợi ích khác.
Chẳng đợi đối phương trả lời, Đường Nghiên cố gắng trấn tĩnh tinh thần mà nói tiếp: “Chỉ cần chú đưa tôi rời khỏi đây, tôi sẽ...”
Vốn dĩ Ngôn Dật Yến còn muốn trêu chọc Đường Nghiên thêm một lúc, nhưng khi nhìn lướt qua chiếc đồng hồ treo tường thì đột nhiên cắt ngang lời của cô: “Không đùa nữa.”
“Người mua cô, không phải là tôi.” Hắn hất cằm về hướng phòng tắm: “Ông ta đang ở trong đó!”
Nếu không phải do gương mặt của con bé kia có đến bảy tám phần giống với một người bạn thời cấp ba của hắn, thì hắn chẳng mạo hiểm xông vào căn phòng này để rút dây động rừng, có thể khiến cho nhiệm vụ bị thất bại.
“Sao chứ?”
Đường Nghiên ngờ vực nhìn người đàn ông đang ngồi im lìm trên giường, chẳng có động thái nào khác.
Bây giờ, cô bị bức vào đường cùng rồi...
Không rõ Đường Nghiên đã suy nghĩ ra điều gì mà quyết định đánh liều, cô bèn đi qua kiểm chứng, xem lời của người đàn ông kia có phải là thật hay không?
Trông điệu bộ đi đứng của Đường Nghiên giống như một con rùa bám vào chân tường, trong đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên ý cười, cả khoé miệng cũng câu lên không ít.
Đến trước cửa phòng tắm, Đường Nghiên nhìn qua Ngôn Dật Yến thêm một cái có phần dè chừng rồi mới vặn mở khoá cửa, thò đầu vào xem xét.
Ông chú đó, không hề lừa gạt cô. Quả thật, trong phòng tắm có một gã đàn ông lớn tuổi đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà, cả chân và tay đều bị trói chặt bằng cà vạt, còn miệng thì ngậm một nùi giấy vệ sinh.
Sau khi xác nhận xong, Đường Nghiên lấy làm khó hiểu, cau mày hỏi: "Tại sao chú lại giúp...”
Cô còn chưa nói hết câu đã có người đến gõ cửa phòng.
“Ông Chung? Ông không sao chứ ạ?” Gã đàn ông ở bên ngoài gọi hỏi liên tục.
Dường như, Ngôn Dật Yến biết trước rằng sẽ có người chạy đến đây để hỏi han cho nên thái độ rất thản nhiên. Hắn lập tức đứng phắt dậy, hất cằm ra hiệu bảo Đường Nghiên mau đến bên cạnh giường ngủ trốn, sau đó mới cất bước về phía cửa ra.
Đường Nghiên chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đành tạm tin đối phương. Cô làm theo lời của ông chú kia, bèn chạy qua nhặt một chiếc giày cao gót để phòng thân rồi mới trốn vào một góc.
So với lúc nãy, thì tình thế hiện giờ mới là điều đáng lo sợ nhất. Bởi vì nếu như để cho gã ở bên ngoài phòng phát giác ra mọi chuyện, cô và ông chú kia sẽ chết rất thê thảm!