“Định bỏ trốn bằng đường đó sao?”
Đường Nghiên giật mình, hoảng hốt quay đầu lại, thì thấy một người đàn ông râu rậm, da hơi ngăm, vóc dáng cao lớn, thoạt nhìn khoảng bốn mươi tuổi, đang từ trong phòng tắm bước ra.
Hắn ăn mặc rất chỉn chu, sơ mi trắng, quần âu đen, chân mang giày da màu đen bóng loáng. Mặt mày không chỉ khẳng khái mà còn toát lên vẻ nghiêm nghị, trông khá đứng đắn. Tuy nhiên ở trong hoàn cảnh này, cô không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.
Hắn đi đứng thong thả, vừa chậm rãi xõa tay áo xuống vừa nói tiếp: “Nghĩ thì dễ, nhưng mà làm...”
Thấy Đường Nghiên kiễng chân chuẩn bị trèo lên bệ cửa sổ cao để thoát thân, thay vì chạy đến hay lên tiếng ngăn cản thì Ngôn Dật Yến chỉ nói một câu, thái độ và giọng điệu vẫn điềm nhiên: “Nếu như muốn chết một cách thê thảm, thì cứ việc trèo ra bên ngoài.”
Câu nói đó đánh trúng vào điểm yếu của Đường Nghiên, cô chẳng muốn chết.
Ngay khi con nhóc ngạo mạn kia nảy sinh lưỡng lự, động tác leo trèo đã khựng lại, hắn châm thêm một câu: “Chỉ cần thấy được chân, mấy tên ở bên dưới sẽ xả súng ngay.”
Vừa nghe hết câu, Đường Nghiên nửa tin nửa ngờ ngó xuống bên dưới ngay. Khi nhìn thấy rõ tình hình ở bên dưới, đôi lông mày xinh đẹp càng nhíu chặt.
Rõ ràng ban nãy, cô chẳng nhìn thấy ai, vậy mà bây giờ lại có thêm hai... Không phải, ở đằng đó cũng có người đang đi tuần tra.
Đường Nghiên chưa từng đi đến những địa điểm ăn chơi trụy lạc bao giờ. Nhưng hôm nay, nhờ ơn của kẻ nào đó, mà cô được đi tham quan qua một lần.
Hai bàn tay đặt trên bệ cửa sổ âm thầm siết chặt, đôi mắt tựa như màn đêm tĩnh mịch thoáng chốc phủ sương mù lạnh lẽo. Chẳng lẽ, cuộc đời của hai mẹ con cô đều có chung một kết cục?
Cứ mỗi lần nghĩ đến mẹ, trong tâm trí của Đường Nghiên chỉ toàn là dáng vẻ điên loạn và đáng thương của một cô gái chưa đầy đôi mươi. Cô ấy không khóc, không cười thì cũng sẽ lâm vào tình trạng sợ hãi tột độ. Đặc biệt, cô ấy chẳng biết cô là ai...
Khi hoàn toàn biết rõ rằng chẳng thể nào bỏ chạy như đã định, Đường Nghiên quay đầu, dè dặt đứng nhìn gã đàn ông có bộ râu quai nón một hồi rồi mới lên tiếng.
“Tôi có rất rất rất nhiều tiền.” Cô không muốn đi vào vết xe đổ của mẹ mình!
Một chút vênh váo mà Đường Nghiên cố ý phô ra, chỉ trong nháy mắt đã bị thái độ của đối phương dìm thẳng xuống đáy vực. Trong ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy một bên khóe môi của ông chú kia giương nhẹ lên, từ ánh mắt cho đến nét mặt đều hiện rõ ý cười nhạo.
Ngẫm lại, Đường Nghiên thấy mình quá ngu ngốc. Những kẻ đi đến đây, thì làm gì có chuyện bị thiếu hụt tiền?
Trong lòng nảy sinh bất an, cô càng nghĩ càng đánh mất dáng vẻ bình tĩnh còn sót lại. Từng chút sợ hãi đang dần dần lộ rõ ra bên ngoài, hai tay cô lặng lẽ siết chặt chân váy, cả người cũng run lên không ít.
Mỗi một biểu hiện nhỏ nhặt đó của cô đều lọt thẳng vào đôi mắt khó đoán ra được tâm tư kia.
“Thì sao?” Ngôn Dật Yến hỏi vặn lại rồi bước về phía giường ngủ, dửng dưng ngồi bên mép giường cài lại khuy tay áo.
Trong khi đó, Đường Nghiên đang lo sợ. Cô đứng sát vào cửa sổ với dáng vẻ hết sức dè dặt.