Chương 1

Trong ngôi dinh thự được xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển. Ở tầng ba, bên trong căn phòng thứ năm. Trên chiếc giường lớn êm ái trải ga màu trắng, cô gái trẻ mặc váy đen mơ màng tỉnh dậy, lờ đờ đảo mắt nhìn xung quanh.

Ánh sáng trong phòng không được nhiều, bởi chỉ có mỗi chiếc đèn ngủ được bật lên. Đường Nghiên vừa nhìn sơ qua đã hết sức hoang mang.

Nơi này...

Đầu óc Đường Nghiên quay mòng mòng, bắt đầu lờ mờ nhớ lại đoạn tình huống bất ngờ khi cô đến Đề Hải viếng thăm mộ mẹ.

Lúc cô đang loay hoay thắp cho mẹ một nén nhang, thì bất thình lình bị tấn công từ đằng sau. Kẻ đó dùng khăn bịt kín mũi lẫn miệng của cô. Chỉ tầm hai phút sau, cô chẳng còn vùng vẫy nổi, ý thức cũng dần dần mất đi.

Mặc dù sau đó, cô có tỉnh dậy, thế nhưng tên khốn ấy không cho cô có cơ hội tỉnh táo hẳn, hắn ta lập tức bắt ép cô phải nuốt thêm một viên thuốc. Và chẳng mấy chốc, cô lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Cô bị bắt cóc...

Đột nhiên, Đường Nghiên nghe được tiếng nước chảy nho nhỏ. Cô nghiêng đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra, thì thấy một bóng người mờ căm hắt lên cửa kính phòng tắm. Dựa vào dáng dấp có thể khẳng định, đó là một người đàn ông.

Đường Nghiên hốt hoảng, bao nhiêu lo lắng lẫn sợ hãi ở trong lòng đều dấy lên cùng một lúc. Cô cố gắng ngồi gượng dậy, rồi bước xuống giường ngay lập tức.

Tuy nhiên, cô vừa mới đứng dậy đã xây xẩm mặt mày, liền ngã ngồi xuống giường.

Trong tình cảnh này, cho dù cơ thể có bị gì đi chăng nữa thì cô cũng không thể gục ngã, cứ ngồi yên chờ chết được!

Đường Nghiên cắn răng, dốc hết toàn bộ sức lực để đứng trụ, sau đó lủi đầu đi thẳng về phía cửa ra.

Khi không thể mở được cửa phòng, Đường Nghiên vội vã rảo bước đến bên cửa sổ ngay. Cô mở chốt cửa một cách nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Cửa sổ đã mở, Đường Nghiên nhoài người ra xem thử. Không ngờ, căn phòng mà cô đang ở lại cao đến như vậy. Hơn nữa, nơi này là một vùng hẻo lánh, xung quanh ngôi dinh thự chỉ toàn là cây cối.

Vì mải mai lo suy tính tìm đường thoát, nên Đường Nghiên chẳng để ý đến tiếng xả nước ở bên trong phòng tắm đã ngừng. Lúc này cô vẫn đang bận quan sát, cô nhìn lướt qua hai bên rồi trông xuống bệ tường thừa ra, rộng cũng một gang tay.

Tuy không thể leo xuống tầng bên dưới được, nhưng mà vẫn có thể lần mò đi sang phòng bên cạnh, hoặc là...

Cô mới nghĩ đến đó, thì nghe được giọng của một người đàn ông cất lên từ đằng sau.

Hắn hời hợt hỏi: “Định bỏ trốn bằng đường đó sao?”