Chương 9

Sau câu nói này, Đoan Mộc Ngập không nói thêm lời nào nữa.

Bên trong hang động, thi thể của Diệu Hành quả nhiên đã bắt đầu phân hủy.

Những con giòi trắng múp đang ngọ nguậy giữa đống da thịt, từng chút từng chút một gặm nhấm chút sinh khí cuối cùng còn sót lại trên thi thể.

Chu Sa đẩy La Sát tiến lên phía trước để kiểm tra, còn mình thì bịt mũi, cùng Diệu Thiện nấp ở ngoài cửa hang, nhân tiện dò hỏi tình hình trong chùa.

Giòi bọ bò lúc nhúc khắp nơi. La Sát và Đoan Mộc Ngập, một người bên trái, một người bên phải, cùng cúi xuống xem xét thi thể.

Chỉ nhìn qua vài lượt, Đoan Mộc Ngập đã định đi ra ngoài.

Thế nhưng, đi được vài bước, hắn lại quay trở lại hang, nói với giọng nửa cười nửa không: “Từ khi vào Thái Nhất Đạo, nàng ta nhanh thì mười ngày, chậm thì ba tháng, là lại đổi một người tình mới. Trong ba năm qua, không ít kẻ trong số đó đã chết bất đắc kỳ tử. Thiên hạ này thiếu gì nữ nhân, hà tất ngươi phải đi theo nàng ta.”

Nghe xong những lời của Đoan Mộc Ngập, trong lòng La Sát không dưng lại có chút đắc ý: “Cha nói không sai, mình quả nhiên được lòng nữ nhân hơn tên La đại lang kia.”

Khi ở bên những người đó, Chu Sa thường xuyên thay đổi tình nhân.

Ấy thế mà, Chu Sa ở bên hắn đã gần nửa năm, đừng nói là đổi tình nhân, ngay cả gặp gỡ nam nhân khác cũng ít đi hẳn!

Đoan Mộc Ngập thấy hắn vừa xoa cằm vừa lộ vẻ mặt say sưa, bèn phất tay áo bỏ đi, trong lòng cảm thấy cạn lời đến cùng cực.

Ở một góc bên ngoài hang, Chu Sa đã moi được không ít bí mật từ miệng Diệu Thiện.

Trụ trì năm nay đã ngoài sáu mươi, đêm nào cũng ngáy như sấm.

Hòa thượng Diệu Thường thực chất là con riêng của một phú thương họ Vương trong thành với một kỹ nữ thanh lâu.

Hòa thượng Diệu Phúc thì ham ăn nhất, đêm nào cũng hay thức dậy giữa đêm để lẻn vào trù phòng ăn vụng.

Và còn nữa.

Vào lễ Vu Lan năm ngoái, hòa thượng Diệu Chân cũng đã chết không rõ nguyên do ngay trong thiền phòng của mình.

Đoan Mộc Ngập và La Sát một trước một sau bước ra khỏi hang. Chu Sa liền ra hiệu bằng mắt cho La Sát rời đi.

“Thế nào?” Chu Sa kéo La Sát ra sau trù phòng, nhìn quanh bốn phía, sau khi chắc chắn không có ai mới thì thầm hỏi: “Là do ác quỷ làm sao?”

La Sát gật đầu: “Ừm, trong thất khiếu của hắn còn lưu lại một chút quỷ khí nhàn nhạt.”

Quỷ khí, chính là dấu vết mà quỷ tộc để lại sau khi sử dụng pháp thuật.