Diệu Thiện, lúc này đang quét sân trong chùa, bỗng trông thấy một nam một nữ mặc đạo bào, bèn lấy làm lạ, cất tiếng hỏi: “Hai vị đây đều là đệ tử của Thái Nhất Đạo sao?”
Đoan Mộc Ngập gương mặt lạnh như băng, cất giọng hỏi thẳng: “Thi thể của Diệu Hành đang ở đâu?”
Ngược lại, Chu Sa thì tươi cười, ánh mắt long lanh: “Ngài chính là hòa thượng Diệu Thiện phải không? Ta là Huyền Cơ, đệ tử của Thái Nhất Đạo.”
Diệu Thiện nhìn Chu Sa trông có vẻ dễ gần, rồi lại liếc sang Đoan Mộc Ngập với bộ mặt cau có giận dữ.
Cuối cùng, hắn chọn dẫn cả ba người đến một hang động ở hậu sơn: “Sau khi Diệu Hành sư huynh qua đời, sư phụ đã dặn chúng ta đưa thi thể đến hang động này. Nơi đó âm u lạnh lẽo, quanh năm không thấy ánh mặt trời, nhờ vậy mà thi thể có thể bảo quản được thêm một thời gian.”
Nghe vậy, Đoan Mộc Ngập liền lớn tiếng quát mắng đám tăng chúng ở chùa Á Tử này chẳng biết gì cả: “Hang động dù có lạnh đến mấy cũng không thể bảo quản được thi thể. Chuyện đã xảy ra được nửa tháng rồi, thi thể của hắn chắc chắn đã bốc mùi từ lâu, làm sao còn tra ra được manh mối gì nữa.”
Diệu Thiện mắt rưng rưng lệ, sợ hãi vò chặt vạt áo, không biết phải trả lời thế nào.
Đúng lúc này, Chu Sa đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Hòa thượng Diệu Thiện, ngài đừng để ý đến hắn. Hắn ta ấy mà, cậy nhà có chút của cải nên suốt ngày khoe khoang trước mặt chúng ta. Chứ nói về điều tra phá án, bắt ma trừ quỷ, hắn còn kém xa ta lắm.”
Đoan Mộc Ngập ném cho Chu Sa một cái nhìn lạnh lẽo: “Huyền Cơ, nếu không nhờ Huyền Trạch, ngay cả cổng sơn môn của Thái Nhất Đạo cô cũng không có tư cách bước vào.”
Thấy hai người sắp lao vào cãi nhau một trận to, Diệu Thiện rụt rè lùi lại sau lưng La Sát, hỏi nhỏ: “Hai vị... còn muốn xem nữa không ạ?”
“Xem!”
Cả ba người đồng thanh đáp.
Vì khoản tiền thưởng, Chu Sa đành nén giận, kéo tay La Sát đi thẳng.
Đoan Mộc Ngập ung dung đi theo sau hai người, ánh mắt không ngừng đánh giá La Sát từ trên xuống dưới: “Huyền Cơ, hắn là tình nhân mới của cô à? Trông vừa không có quyền thế, lại vô tích sự.”
La Sát nghe vậy liền tức giận.
Vốn dĩ vì giữ phép lịch sự, hắn chỉ thầm nhận xét Đoan Mộc Ngập là kẻ tầm thường không có gì nổi bật. Thế mà tên chó hoang vô lễ sủa bậy này lại dám nói thẳng vào mặt hắn là đồ vô tích sự!
Hắn vừa định quay đầu lại tranh luận vài câu thì Chu Sa đã vui vẻ đáp lời: “Có những điểm mạnh không thể hiện ra bên ngoài đâu.”