Suốt dọc đường, Chu Sa cứ thúc hắn đi cho nhanh, trong khi bản thân nàng thì ngủ say sưa trên xe ngựa. Vừa nãy lúc lên lầu, hắn nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của mình trong gương mà suýt nữa đã khóc thành tiếng.
"Trên đời này làm gì có chuyện chủ tiệm ngủ dưới đất." Chu Sa xích vào trong một chút, vỗ vỗ lên mặt giường: "Cho chàng nửa cái giường, ngủ hay không thì tùy."
"Ngủ!"
Khi nến đã tắt, nữ tử bên cạnh đã ngáy o o.
Chỉ riêng La Sát là vẫn mở to mắt, lắng nghe động tĩnh từ xa, trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Dạo gần đây, không chỉ mũi hắn thính, mà mắt và tai cũng nhạy hơn rất nhiều.
Ví dụ như ngay lúc này, bên tai trái hắn là tiếng hai người đang cãi nhau, còn tai phải lại là tiếng khóc không dứt của một đứa trẻ sơ sinh.
Trong tai cứ ong ong không ngớt, khiến La Sát phiền lòng không thôi.
Bất chợt, tay của Chu Sa vươn qua, véo lấy tai hắn, rồi nàng bắt đầu nói mớ: "Cặp oan gia vui tính này... ăn ngon thật đấy."
Cái món "tiếu oan gia" ấy, hóa ra lại là món tai heo hun khói mà hai người họ đã ăn ở một quán rượu vào ngày hôm qua.
Chu Sa này cũng thật là, ban ngày thì mắng hắn là đồ mũi chó, đến tối nằm mơ lại vòng vo chửi hắn là heo.
Nghĩ đến đây, La Sát chỉ biết mím chặt môi, một cảm giác tủi nhục bỗng dâng lên trong lòng.
Ấy thế mà, sang ngày hôm sau, Chu Sa vẫn mặc vào bộ đạo bào giả, lưng đeo một thanh kiếm gỗ đào giả rồi gọi La Sát cùng mình lên đường.
Trên đường đến chùa Á Tử, La Sát cầm lệnh bài của Thái Nhất Đạo, lòng không khỏi hoang mang: "Chu Sa, trong này không có Thiên sư phù thật đấy chứ?"
Chu Sa đáp: "Lấy đâu ra Thiên sư phù, đây là lệnh bài giả thôi."
"Vậy cái thật đâu rồi?"
"Năm đó mở tiệm bán quan tài thiếu tiền nên ta bán cho người khác rồi."
Không khéo, Chu Sa trong bộ dạng giả mạo này lại đυ.ng phải một đệ tử Thái Nhất Đạo chính hiệu ngay trước cổng miếu.
Chu Sa nhìn người đàn ông trước mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Đoan Mộc Ngập, cái tên chó này."
La Sát thì nhìn gã đàn ông kia, cạn lời đến nghẹn họng: "Không phải nàn nói hắn ham hưởng lạc, phải mười ngày nửa tháng nữa mới tới nơi sao?"
Đoan Mộc Ngập thấy hai người, bèn nghi hoặc bước tới: "Huyền Ngọc, sao cô lại ở đây?"
Chu Sa quay ngoắt đầu, sải bước vào trong miếu: "Huyền Ngọc, ta đến để cướp mối làm ăn của ngươi đây."
Huyền Ngọc?
Ồ, La Sát chợt hiểu ra, thì ra đây là người tình thứ hai của Chu Sa.
Hắn lướt qua người Đoan Mộc Ngập, thầm đánh giá: Người này vừa không đẹp trai bằng mình, lại chẳng cao bằng mình, quả thực tầm thường không có gì nổi bật.