Chu Sa mỉm cười, trấn an: "Yên tâm đi, người được cử đến Ngạc Châu bắt ma lần này là Đoan Mộc Ngập. Tên đó tuy có thiên phú bắt ma, nhưng lại là kẻ ham mê hưởng lạc, không mất mười ngày nửa tháng thì không đến nơi được đâu. Thế nên, chúng ta chỉ cần đến trước hắn một bước, phá án, bắt ác quỷ rồi ẵm tiền thưởng là xong!"
Nghe đến chuyện cướp mối làm ăn của Thái Nhất Đạo, La Sát có cho vàng cũng không dám. Hắn vội ôm ngực, nhăn nhó kiếm cớ: "Chu Sa, ta.. ta đột nhiên thấy đau ngực quá, hay là nàng tự đi một mình đi."
Đối với lời từ chối của hắn, Chu Sa chỉ mỉm cười duyên dáng rồi quay người bỏ đi, vừa đi vừa lẩm nhẩm: "Thần phù lệnh cho chàng, phải nghe theo lời ấy..."
Nàng vừa đi được ba bước, phía sau đã vọng lại tiếng van xin: "Nàng đừng niệm nữa, ta đi là được chứ gì!"
Chu Sa bèn dừng bước, quay lại vỗ vỗ vào vai hắn, cười nói: "La Sát ngoan lắm."
Thế là, hai người lên đường ngay trong ngày.
Trên đường đi, Chu Sa đắc ý ra mặt: "La Sát, ta đã phải tốn công tốn sức lắm mới lừa được chàng đấy. Hiếm lắm mới có một vụ ác quỷ, chàng phải làm cho tốt vào."
La Sát vừa gặm chiếc bánh hấp khô khó nuốt, vừa lầm bầm chửi rủa: "Lần đầu tiên thấy kẻ lừa đảo nào mà lại ngang ngược như vậy."
Chu Sa chẳng những không giận mà còn nói: "Cuốn "Sổ tay của tiệm quan tài Chu Ký" ta đưa cho chàng xem, có nghiêm túc đọc không đấy?"
Chiếc bánh hấp khô cứng như đá, La Sát nuốt không trôi, bực bội đáp: "Đang xem, đang xem. Một cuốn sách rách mà ngày nào cũng hỏi mãi."
Trong mắt hắn, cuốn sách đó chẳng tốt đẹp gì. Kể từ khi bắt đầu đọc nó ba tháng trước, hắn lại càng nghe lời Chu Sa răm rắp.
Miệng thì nói là "Sổ tay của tiệm quan tài Chu Ký".
Chứ theo hắn, phải gọi là "Sổ tay Huấn luyện Quỷ nô của Chu Sa" mới đúng.
Nghe được câu trả lời của hắn, Chu Sa hài lòng đi ra bờ sông, định giặt sạch chiếc khăn tay vừa lỡ làm rơi vào vũng bùn.
Trước khi đi, La Sát bỗng kéo nàng lại: "Kỳ kinh nguyệt của nàng đến rồi, đừng động vào nước lạnh nhiều."
Chu Sa kinh ngạc quay đầu lại: "Sao chàng biết?"
La Sát ngại ngùng chỉ vào mũi mình: "Dạo này mũi ta hơi thính, ta ngửi thấy."
Thì ra là vậy, Chu Sa liền co chân đá vào ống quyển của hắn: "Cái cần ngửi thì không ngửi, cái không nên ngửi thì lại ngửi lung tung. Đi, giặt sạch khăn tay cho ta."
La Sát lòng đầy bất mãn nhưng vẫn lủi thủi đi ra bờ sông, vừa giặt vừa tự mắng mình lắm chuyện: "Mình nhiều lời làm gì cơ chứ? Nàng mà đau chết đi thì mình cũng được giải thoát rồi."
Sau một chặng đường cấp tốc, cuối cùng vào tối ngày thứ bảy, hai người cũng đã đến được Ngạc Châu.
Chu Sa tốt bụng hiếm thấy, dẫn La Sát vào ở một quán trọ.
Đương nhiên, để tiết kiệm tiền, nàng chỉ đặt một phòng.
Chu Sa vào phòng trước, rồi cứ thế nằm ườn ra giường, dang tay dang chân một cách thoải mái.
La Sát rón rén lại gần mép giường, nhỏ giọng giục nàng xuống: "Mấy ngày nay đi đường không kể ngày đêm, ta ngủ không ngon giấc, nàng xuống đất mà ngủ."