Đang tụng kinh được nửa chừng, Diệu Hành bỗng giật nảy mình vì một tràng tiếng động sột soạt phát ra từ gác trên. Hắn liền nghiến răng, bụng bảo dạ chắc lại là Diệu Thiện vứt đồ ăn thừa bừa bãi nên mới dụ chuột tới phá phách. Bất chấp giới luật nhà Phật, hắn không khỏi tức giận chửi thầm: "Cái tên nhà quê Diệu Thiện đó, đợi ngày ta làm trụ trì, nhất định sẽ đuổi hắn ra khỏi chùa!"
Ấy thế mà, tiếng động trên gác chẳng những không dứt mà còn ngày một lớn hơn.
Vì vậy, Diệu Hành bèn đặt kinh thư xuống, cau mày đứng dậy, định bụng lên gác xem cho rõ ngọn ngành. Thế nhưng, khi hắn vừa đi đến ngay bên dưới cái lỗ thông tầng, từ phía trên miệng lỗ bỗng vọng xuống tiếng gọi của một người: "Diệu Hành sư đệ."
Trong cả ngôi chùa này, chỉ có duy nhất một người gọi Diệu Hành là sư đệ. Nhưng khổ nỗi, người đó đã qua đời ngay trong thiền phòng, vào đúng ngày này của năm ngoái.
Diệu Hành kinh hãi ngẩng đầu lên, để rồi chết sững khi thấy người sư huynh Diệu Chân đã chết được một năm đang nhoài người bên miệng lỗ, nheo mắt cười gọi hắn: "Sư đệ, có thể giúp sư huynh một việc được không?"
"Việc gì ạ?" Diệu Hành run rẩy đáp.
"Giúp sư huynh khâu cái đầu lại."
Lời vừa dứt, từ miệng lỗ tròn bỗng xuất hiện một đôi tay trắng nhợt, nâng cái đầu của Diệu Chân lên, lắc qua lắc lại như thể trêu đùa: “Sư đệ, đệ xem nè, đầu của sư huynh rơi mất rồi!”
Diệu Hành vừa ôm ngực thở hổn hển, vừa gằn giọng hét lớn: "Ngươi là ai? Tại sao lại giả thần giả quỷ để dọa ta!"
Cái đầu đang lơ lửng ở miệng lỗ, vẻ mặt bỗng trở nên giận dữ: "Ta với đệ là đồng môn bao năm, vậy mà đệ lại nỡ lòng nào không giúp ta. Được, được lắm! Vậy thì đệ nhìn cho kỹ xem, đây có phải là đầu của ta không!"
Chỉ trong chớp mắt, một vật nặng bỗng rơi thẳng vào tay Diệu Hành.
Hắn chần chừ một lúc, rồi mới run rẩy cúi đầu nhìn xuống. Thì ra, thứ đang nằm gọn trong tay hắn chính là cái đầu ban nãy, và nó vẫn đang mấp máy môi: "Sư đệ, đệ đã nhìn kỹ chưa?"
"A... Ma!"
Diệu Hành hét lên một tiếng thất thanh, vội ném cái đầu đi rồi hoảng loạn bỏ chạy ra ngoài. Trong cơn cuống cuồng, hắn đâm sầm vào chiếc chum lớn trồng sen ngay trước cửa điện.
Đêm nay, vầng trăng trên cao mang một màu đỏ như máu. Ánh trăng mờ ảo soi rõ những tán lá sen đang xếp chồng lên nhau trong chum, và ghê rợn hơn cả là những cái đầu người đang chen chúc, nhấp nhô trồi lên mặt nước.
Đó là những cái đầu sưng phồng, trắng bệch vì bị ngâm nước lâu ngày. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo, chúng cứ trồi lên rồi lại chìm xuống dưới những tán lá sen. Cảnh tượng ấy càng thêm phần ma quái, rùng rợn.