Chương 2

Hôm nay vừa là lễ Vu Lan, lại vừa là ngày Tết Quỷ. Những năm trước, cứ sau ngày này là y như rằng sẽ có người ở một mình bị ác quỷ sát hại đoạt xác. Vì thế, Thái Nhất Đạo cũng có lệnh rằng: Rằm tháng Bảy, mọi nhà phải treo giấy phù để trừ tà. Sau giờ Tý, cửa phải đóng chặt, không được ra ngoài, để tránh bị ác quỷ ám hại.

Diệu Phúc vừa gặm bánh bao hấp, vừa nói năng không rõ ràng: "Sư huynh Diệu Hành trước giờ vẫn cố chấp như vậy mà, có gì lạ đâu.”

Diệu Thường nhỏ tuổi nhất thì lắc đầu quầy quậy: "Nếu sau này Diệu Hành sư huynh làm trụ trì, chúng ta sẽ khổ đủ đường mất."

Câu nói có phần ngây ngô ấy khiến hai người còn lại phải bụm miệng cười thầm. Nhưng đúng lúc đó, từ gian thiền phòng đầu tiên bỗng vang lên một tiếng niệm kinh trầm bổng, như đang thúc giục. Ba người bèn ngưng cười, nhìn nhau, rồi lặng lẽ trở về phòng mình, nơi ánh đèn dầu vẫn đang leo lét cháy.

Đêm dần về khuya. Tiếng mõ và tiếng chiêng của người tuần canh bắt đầu vang lên theo từng nhịp đều đặn.

Cốc, cốc. Keng, keng.

Vào canh một, người gõ mõ đi ngang qua cổng chùa Á Tử, tiếng mõ hòa cùng tiếng chiêng vang lên rành rọt: "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa."

Đến canh hai, Diệu Thiện mới đặt cuốn kinh thư xuống. Hắn thổi phụt ngọn nến, ngả mình lên giường rồi trở mình, lẩm bẩm trong cơn mơ màng: "Làm hòa thượng, kể ra cũng mệt thật đấy."

Trong khi đó, sang đến canh ba, Diệu Hành vẫn còn ngồi tọa thiền, miệng không ngừng tụng kinh trước tượng Phật Thích Ca Mâu Ni. Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt, rợn người từ đâu ùa tới, khiến hắn phải vội kéo chặt lại tấm áo cà sa.

Chính điện chùa Á Tử vốn có hai tầng, được nối với nhau bằng một cầu thang gỗ khuất trong góc. Thế nhưng, ngoài cầu thang ra, giữa hai tầng còn có một lối đi khác, đó chính là một cái lỗ tròn trên sàn gỗ của tầng hai. Nếu là người có chút võ công, thì việc nhảy từ cái lỗ này xuống quả thực còn tiện hơn đi cầu thang nhiều.

Chuyện là, ngày trước khi chùa được trùng tu, cái lỗ này vốn đã có sẵn. Những người thợ từng hỏi Liễu Nguyên rằng có nên lấp nó lại không. Khi ấy, Liễu Nguyên đang đứng ở tầng một ngẩng đầu nhìn lên. Qua cái lỗ tròn, ông chợt thấy một con nhện đang cần mẫn giăng tơ trên xà nhà dưới ánh nắng. Lòng ông chợt cảm khái trước sự linh thiêng của vạn vật, nên đã quyết định giữ nguyên cái lỗ ấy.

Cũng bởi vì tầng hai của chính điện vốn chỉ dùng để chứa đồ đạc linh tinh, rất ít người lui tới, nên cái lỗ đó vẫn còn tồn tại cho đến tận ngày nay.