La Sát cứ lải nhải như đang tụng kinh, Chu Sa bịt tai lại, chạy nhanh về phía trước.
Ngày đó, nàng thấy La Sát đeo vàng đeo bạc trông có vẻ giàu có, dung mạo lạnh lùng có vẻ ít nói, đích thị là một tên quỷ nô thật thà nghe lời.
Ai ngờ đâu, lừa được về tay rồi mới biết.
Vàng bạc chẳng còn, khuôn mặt tuấn tú nhìn mãi cũng chán.
Chỉ còn lại cái tính ngốc nghếch kia là miễn cưỡng hợp ý nàng thôi.
Khói bếp từ Hương Tích trù gần đó bay ra nghi ngút, Chu Sa dừng lại, vẫy tay gọi La Sát: "Nhị Lang~ ta đói rồi."
"Đồ lừa đảo vô tâm."
Người đang bận rộn trong Hương Tích trù là Diệu Phúc.
Hắn thích ăn, cũng thích nấu ăn.
Chu Sa cầm một chiếc bánh hấp nhấm nháp từng chút một, thi thoảng lại hỏi Diệu Phúc vài câu: "Đêm qua ngươi có nghe thấy tiếng động lạ nào không?"
Diệu Phúc vừa nhào bột vừa ngẩng đầu ngẫm nghĩ một lát rồi đáp không: "Ta xưa nay ăn được ngủ được, cứ qua giờ Tý là sấm đánh bên tai cũng không tỉnh."
Chu Sa hỏi về Diệu Chân chết trong thiền phòng: "Lúc hắn chết, các ngươi có báo quan không?"
Diệu Phúc gật đầu lia lịa: "Quan sai có đến khám nghiệm, bảo là hắn chết do chứng đau thắt ngực. Hắn từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, nên chúng ta cũng chẳng nghĩ đến chuyện ác quỷ gϊếŧ người."
La Sát hỏi: "Mấy năm nay trong chùa có chuyện gì kỳ lạ không?"
"Ta mới đến đây ba năm trước, tình hình trong chùa thực ra ta cũng không rõ lắm."
Diệu Phúc từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã làm hòa thượng ở một ngôi chùa nhỏ ngoại thành Ngạc Châu.
Ba năm trước, hòa thượng trong ngôi chùa nhỏ đó bỏ đi quá nửa.
Một ngày nọ, khi hắn đi khất thực ngang qua chùa Á Tử, sư phụ Liễu Nguyên đã gọi hắn lại, nhờ đó hắn mới có chốn nương thân để tiếp tục tu hành.
Nhập môn trước hắn là hai vị sư huynh Diệu Chân và Diệu Hành, cũng là những người được sư phụ Liễu Nguyên coi trọng nhất.
Còn nhập môn sau hắn là các sư đệ: Diệu Thường do Vương gia gửi gắm, và Diệu Thiện vốn lưu lạc đầu đường xó chợ.
Sáu vị hòa thượng bọn họ cứ thế nương tựa vào nhau, ngày ngày trong ngôi chùa Á Tử nhỏ bé tĩnh tọa dưới cội bồ đề, cùng nhau tham ngộ thiền Phật.
Hắn cứ ngỡ quãng đời còn lại sẽ mãi trôi qua êm đềm như vậy, nào ngờ ác quỷ lại tìm đến. Sáu gian thiền phòng, nay đã trống huếch một nửa.
Vừa nói, nước mắt hắn vừa lã chã rơi xuống khối bột đang nhào.
Diệu Phúc cười gượng gạo, thú nhận: “Trong tất cả các sư huynh đệ, ta ghét nhất là Diệu Chân sư huynh. Khi huynh ấy chết, ta và hai vị sư đệ thậm chí còn từng thấy vui vẻ một thời gian.”
“Tại sao vậy?”
“Huynh ấy có ngộ tính cao, sớm đã thấu hiểu mọi Phật pháp, nên luôn coi thường mấy sư đệ vô dụng như chúng ta.”