Sau khi Chu Sa và La Sát rời đi, ngỗ tác phát hiện trên đùi Diệu Thường có một vết thương.
Một vết tích cho thấy từng có người cố gắng cắt thịt.
Chu Sa hỏi: "Ngươi nghi ngờ là do người Vương gia làm?"
Đoan Mộc Ngập gật đầu: "Phải, bọn họ có động cơ, cũng có khả năng. Đứa con út sống như treo trên sợi tóc, chỉ cần một cái nhấc tay là cứu được, vậy mà đứa con cả lại không chịu cứu giúp. Nếu đổi lại là cô, cô có tức giận không?"
Chu Sa và La Sát đối diện chớp chớp mắt, rồi đồng loạt lắc đầu.
Cái thuyết cắt thịt cứu mạng này vốn dĩ chỉ là chuyện hoang đường.
Trò lừa đảo kiểu này đơn giản nhất trần đời.
Chung quy lại chỉ gói gọn trong một chữ: Cược.
Cược người sống, hắn ta sẽ thành Hoa Đà tái thế; cược người chết, hắn ta sẽ bảo là vô phương cứu chữa.
Dù sống hay chết, hắn ta đều có lý lẽ riêng.
Tên lang băm kia thấy Vương gia nóng lòng cứu người lại lắm tiền nhiều của, nên mới kê ra một phương thuốc nghe có vẻ đơn giản.
Nếu Vương tiểu lang may mắn sống sót, Vương gia ắt hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.
Còn nếu Vương tiểu lang rủi ro qua đời, tên lang băm cứ việc đổ tại Vương gia tìm không đúng loại máu thịt, chẳng liên quan gì đến phương thuốc của hắn ta cả.
Rõ ràng là một vụ làm ăn chắc chắn có lãi, không bao giờ lỗ vốn.
Đoan Mộc Ngập lộ vẻ bất mãn: "Nói với các ngươi cũng bằng thừa. Lâm Thứ sử đã phái quan sai đến Vương gia bắt người rồi, bọn họ có phải hung thủ thật sự hay không, hỏi một câu là biết ngay."
La Sát nghe vậy liền vội vàng kéo tay Chu Sa đi: "Đi đi đi, chúng ta đi hỏi hai người còn lại xem sao."
Chu Sa ừ một tiếng, để mặc cho La Sát nắm tay mình dắt đi.
Đoan Mộc Ngập nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người, thần sắc có chút thẫn thờ.
Hắn là người tình thứ hai của Chu Sa.
Một đứa con thứ của Hoàng thương, cướp được người trong mộng từ tay công tử phủ Thái sư, có thể nói là đắc ý vô cùng.
Chu Sa đẹp, đẹp đến mức hắn ta chỉ nhìn một lần đã hồn xiêu phách lạc.
Nhưng đến khi thực sự ở bên Chu Sa, nàng lại luôn mang bộ mặt lạnh lùng, tựa như vũng nước tù đọng.
Một cô gái mồ côi không cha không mẹ, hắn ta yêu chỉ là nhan sắc rực rỡ của nàng, vậy mà nàng lại được đằng chân lân đằng đầu, vọng tưởng lợi dụng hắn ta.
May mà hắn ta đủ tỉnh táo, kịp thời nhìn thấu bản chất ham mê quyền thế, lẳиɠ ɭơ ong bướm của nàng.
Có điều, mới nửa năm không gặp.
Sao hắn ta lại thấy Chu Sa dường như đẹp lên không ít thế nhỉ?
La Sát đã đi được một đoạn xa, quay đầu liếc nhìn Đoan Mộc Ngập một cái: "Chu Sa, trước kia mắt nàng mù thì thôi đi, sau này đừng có mù nữa đấy nhé."
Chu Sa nghe ra hàm ý trong lời nói của hắn: "La Sát, trong tất cả những người tình của ta, chàng là người nói nhiều nhất đấy."
"Lúc chưa lừa được thì gọi ta là Nhị Lang; lừa được rồi thì gọi ta là La Sát."
"..."