Chương 16

Cả đại điện tựa như luyện ngục, máu tươi vương vãi khắp chốn.

Lúc hung thủ tẩu thoát, hắn thậm chí còn đặt đầu của Diệu Thường ngay ngắn trên chiếc bồ đoàn.

Men theo cái đầu máu thịt lẫn lộn ấy nhìn lên, là pho tượng Phật Thích Ca Mâu Ni với đôi mắt nhuốm máu, đang ngồi kiết già trên đài sen sáu cạnh.

Ánh mắt pho tượng lộ vẻ bi thương, dường như không nỡ nhìn.

Dẫu cho La Sát vốn là quỷ, bất chợt trông thấy cảnh này cũng thấy rợn người: “Hung thủ ắt hẳn phải căm hận hắn lắm, mới ra tay gϊếŧ người rồi còn làm nhục thi thể như vậy.”

Chu Sa lại nhìn chằm chằm vào mấy vệt máu trước ngực tượng Phật: “Có điều lạ là, hung thủ gây ra động tĩnh lớn như vậy, mà lại không một ai nghe thấy.”

Thiền phòng vốn cách chính điện không xa, ba người trong chùa dù có ngủ say như chết, thì cũng phải nghe thấy chút tiếng động nào đó chứ.

Cách đó mười bước, Đoan Mộc Ngập và Lâm Cảnh Long đang nói cười vui vẻ. Thấy vậy, Chu Sa bèn kéo La Sát xoay người đi vào trong chùa để hỏi chuyện.

Người đầu tiên họ hỏi là Diệu Thiện, người đã phát hiện ra thi thể.

Lúc này, hắn đang bị đám quan sai do Lâm Cảnh Long dẫn đến vây quanh, cả chục người vây lấy hắn mà lớn tiếng tra hỏi.

Diệu Thiện vốn là người thật thà chất phác, trước sự ép hỏi dồn dập của đám quan sai, chỉ đành chắp tay quỳ xuống đất cầu xin: “Ta không phải hung thủ...”

Đám quan sai lại thích thú trước bộ dạng đáng thương của hắn, bèn rút đao kề ngang trước người, trêu chọc hắn như thể đùa giỡn với chó mèo.

Những tiếng cười nhạo vang lên không ngớt, Chu Sa liền bước tới, đá văng một tên trong số đó: “Cút ngay, vụ án này thuộc thẩm quyền của Thái Nhất Đạo.”

Một tên quan sai vừa rồi có nghe lời của Đoan Mộc Ngập, biết nàng đến đây vì tiền thưởng, liền lên tiếng chế giễu: “Trong sắc lệnh làm gì có tên ngươi.”

Chu Sa liền nói: “La Sát, lấy lệnh bài của Thái Nhất Đạo ra cho chúng mở mang tầm mắt.”

La Sát bèn móc lệnh bài từ chiếc túi đeo bên hông ra, không thèm nhìn kỹ đã nắm trong tay, huơ huơ trước mặt đám quan sai.

Chu Sa chỉ vào lệnh bài: “Mở to mắt chó của các ngươi ra mà nhìn cho kỹ đây, đây là Thiên Sư Lệnh. Trong sắc lệnh không có tên ta, là bởi vì ta chính là đặc sứ do Thái Nhất Đạo phái tới để bắt quỷ!”

Tên đầu lĩnh quan sai nhận ra Thiên Sư Lệnh, vội vàng quỳ xuống hành lễ, sau đó dẫn tất cả thuộc hạ rời đi.

La Sát tưởng Chu Sa lại lừa người, bèn nén cười cất lệnh bài đi.

Kết quả, vừa nhìn kỹ lại phát hiện lệnh bài này hoàn toàn khác với cái hôm qua: “Chu Sa, sao lệnh bài lại khác thế?”

Chu Sa quay đầu lại sờ lên gương mặt tuấn tú của hắn, tỏ vẻ vô tội: “Bởi vì cái này là hàng thật, bên trong còn có Thiên Sư Phù nữa đấy.”

Thiên Sư Phù, mở cửa trời, chém trăm quỷ.

Vì vậy, Thiên Sư Phù còn có tên là Trảm Quỷ Phù.

Hai tay La Sát run rẩy, suýt nữa thì bật khóc thành tiếng: “Phải, ta có lén nói xấu nàng mấy câu. Nhưng nàng cũng độc ác quá rồi đấy…”

Thảo nào hôm nay hắn cứ thấy toàn thân rã rời, trong lòng không yên, thì ra là do mang theo một lá Thiên Sư Phù trảm quỷ trên người.

Con giống mẹ, dáng vẻ chực khóc của La Sát, hệt như một mỹ nhân tựa lan can nhỏ lệ, khiến người ta nhìn mà thấy thương.

Chu Sa ôm bụng cười ha hả: “Đồ ngốc, cái này cũng là giả thôi. Nếu ta thật sự có Thiên Sư Lệnh, thì đã sớm đem đi đổi lấy bánh vàng rồi.”

“Đồ lừa đảo!”

Lúc này, Diệu Thiện từ từ đứng dậy, không ngừng chắp tay cảm tạ Chu Sa: “Đa tạ thí chủ đã ra tay cứu giúp.”

Chu Sa dìu hắn đến một góc trong điện phụ để nghỉ ngơi: “Ngoài tiếng trống ra, ngươi còn nghe thấy âm thanh nào khác không?”

Diệu Thiện gật đầu: “Trước khi tìm đến chính điện, ta có nghe thấy một người gọi tên một người khác.”

“Tên gì?”

“Thương Thích.”

Hắn chỉ nghe được mỗi cái tên đó, sau đấy thì không còn tiếng động nào nữa.

La Sát hỏi về hành tung của những người khác vào đêm qua, Diệu Thiện lần lượt trả lời: “Ta vốn quen lao lực, nên ngủ muộn dậy sớm lại ngủ không sâu giấc. Ta nhớ, Diệu Thường khóc đến đầu giờ Hợi thì đi ngủ, Diệu Phúc sư huynh thì giữa giờ Hợi mở cửa đi đến hương tích trù, nhưng chưa đến một nén nhang đã về phòng an giấc. Sư phụ ngày nào cũng ngủ sớm nhất, lúc ta ngủ vào cuối giờ Hợi, vẫn còn nghe thấy tiếng ngáy của người. Còn về việc Diệu Thường ra ngoài lúc nào, thì ta thật sự không rõ.”

Chu Sa đang định hỏi thêm, thì Đoan Mộc Ngập đã chắp tay sau lưng, thong thả bước tới: “Phá án rồi.”