Chương 12

Liễu Nguyên được Diệu Thường dìu vào trai đường. Lão tuổi tác đã cao, nên lúc nào cũng cần các đệ tử ở bên đỡ đần, chăm sóc. Vừa trông thấy ba gương mặt xa lạ, lão bèn đoán họ đến đây là vì cái chết của Diệu Hành. Lão cất lời: “Nhiều năm về trước, lão nạp từng theo sư phụ là Già Ma pháp sư, cùng Cơ lão Thiên sư đốt đuốc luận đàm suốt đêm. Nhiều năm đã trôi qua, nay lại được thấy lớp hậu bối các con, lão đây cũng mãn nguyện lắm rồi.”

Đoan Mộc Ngập đứng dậy hành lễ: “Thưa Đại sư, sư phụ ta biết tin đệ tử của ngài gặp chuyện không may, nên đã đặc phái đệ tử đến đây. Hôm nay, đệ tử đã xem xét kỹ lưỡng thi thể của Diệu Hành, và hiện có thể khẳng định rằng hắn chết dưới tay một con ác quỷ. Hơn nữa, con ác quỷ này hẳn là vẫn chưa đoạt xác thành công, hiện vẫn đang lẩn trốn ở một xó xỉnh nào đó trong chùa.”

Chu Sa ghé sát vào tai La Sát, thì thầm: “Hắn là con chó nghe lời nhất của Thái Nhất Đạo đấy.”

La Sát hiểu ra ngay. Thảo nào Đoan Mộc Ngập lại đến nhanh hơn bọn họ, hóa ra là để tranh suất làm chó à.

Ngồi ở ghế chủ vị, Liễu Nguyên lau nước mắt, than thở: “Lão nạp đã mất đi hai người đệ tử liên tiếp, vạn lần mong ba vị mau chóng tìm ra con ác quỷ đang ẩn náu trong chùa để trả lại sự yên bình cho chùa Á Tử này!”

Đoan Mộc Ngập lại một lần nữa đứng dậy: “Vãn bối nhất định sẽ dốc toàn lực!”

Diệu Phúc đợi Đoan Mộc Ngập vừa ngồi xuống đã vội vàng tiếp lời: “Mau ăn đi, thức ăn nguội cả rồi.”

Nói rồi, chẳng thèm để ý Liễu Nguyên còn chưa động đũa, hắn đã nóng lòng cầm lấy chiếc bánh bao hấp mà gặm.

Liễu Nguyên thấy vậy, bèn chỉ vào Diệu Phúc rồi bật cười ha hả: “Con đó, Diệu Hành thường gọi con là Diệu Dũng [*], ngươi lại còn không phục. Lão nap thấy con đúng là một cái thùng cơm chính hiệu.”

[*] miào tǒng - Diệu Dũng đồng âm với fàn tǒng - thùng cơm, là một cách chơi chữ để trêu chọc.

Miệng vẫn còn đang nhét đầy bánh bao, Diệu Phúc nói năng không rõ ràng: “Sư phụ, đệ tử không phải thùng cơm, cũng chẳng phải Diệu Dũng, xin người sau này đừng gọi đệ tử như vậy nữa.”

Liễu Nguyên lớn tiếng đáp lời, rồi nhìn đệ tử với ánh mắt trìu mến: “Được, được, được, Diệu Phúc.”

Sau khi dùng bữa xong, Chu Sa lập tức kéo La Sát đi, dọc đường vắt óc suy nghĩ xem con ác quỷ đang ở đâu.

Con ác quỷ này đã liên tiếp gϊếŧ hai người mà vẫn chưa rời khỏi chùa Á Tử, xem ra nó kiên quyết đến mức không đoạt được xác thì sẽ không đi.

Có vẻ như chùa Á Tử này chính là một nơi tu luyện tuyệt vời đối với nó.

Chừng nào chưa đến bước đường cùng, nó tuyệt đối sẽ không chịu từ bỏ.

La Sát thì cứ lững thững đi theo sau Chu Sa, trong đầu chỉ mải suy nghĩ một điều: Đoan Mộc Ngập, một kẻ mọi mặt đều không bằng hắn, rốt cuộc tại sao lại có thể trở thành tình nhân của Chu Sa được nhỉ?

Trầm tư hồi lâu, hắn bỗng như được khai sáng: “Con người mà, ai chẳng có lúc mắt mù. Chưa thấy được thứ tốt nhất, thì tự nhiên sẽ không biết ai mới là người tốt nhất.”

Khi gần đến khách xá, hai người họ lại chạm mặt Đoan Mộc Ngập.

Cả ba cùng nhau đi vào khách xá, cùng nhau lên lầu.

Chỉ có một điều khác biệt, đó là Đoan Mộc Ngập đi về phía phòng thượng hạng.

Còn bọn họ, thì đi về phía phòng khách thường.

Chu Sa nằm trên giường, thở dài một tiếng: “Nhà hắn là hoàng thương, gia tài bạc vạn.”

“Bạc vạn thôi mà, trong kim trạch của ta, vàng thỏi chất thành núi còn không đếm xuể,” La Sát vừa nói, vừa cẩn thận nằm xuống bên cạnh nàng: “Nhà hắn giàu có như vậy, tại sao phải vào Thái Nhất Đạo làm chó?”

Chu Sa xoay người, đạp cho hắn một cước văng xuống giường: “Xuống dưới. Ở Đại Lương này, ai ai cũng lấy việc gia nhập Thái Nhất Đạo làm vinh quang. Ngay cả ba hoàng tử và một công chúa của Thánh thượng cũng là đệ tử của Thái Nhất Đạo đấy.”

“Tại sao chứ? Chẳng qua chỉ là một môn phái bắt quỷ mà thôi.”

“Nếu không có Thái Nhất Đạo, Đại Lương làm sao có được thái bình.”

La Sát gối đầu lên tay, nằm dưới đất, ngẫm đi ngẫm lại lời của Chu Sa.

Thái Nhất Đạo do Thiên tôn Cơ Hậu Khanh sáng lập.

Kể từ thời Cơ Hậu Khanh, cho đến vị Thiên sư đời thứ ba mươi hai hiện nay là Cơ Cảnh.

Trong suốt mấy trăm năm, vô số quỷ tộc nhập thế gây loạn đã phải chết dưới tay của Thái Nhất Đạo.

Máu của người Cơ gia, vốn là khắc tinh của trăm loại quỷ trên thế gian.

Thiên sư phù do người Cơ gia vẽ ra, cũng là loại bùa duy nhất trên đời có thể diệt quỷ.

Thế nhưng, Thái Nhất Đạo chỉ bắt những con quỷ nhập thế, chứ không hề ra tay diệt tận gϊếŧ tuyệt toàn bộ quỷ tộc.

Bởi vì nếu không có quỷ, thì làm gì còn có Thái Nhất Đạo nữa...

Hai người ngủ một mạch đến giữa giờ Mão thì bị một tràng tiếng đập cửa dồn dập đánh thức.

La Sát trở mình dậy ra mở cửa, bên ngoài là Đoan Mộc Ngập với gương mặt không chút biểu cảm: “Diệu Thường chết rồi.”